Năm Kiến An thứ 13 tức năm 208 sau công nguyên, Sau khi thảo phạt xong Viên Thiệu một đêm Tào Tháo mất ngủ bèn lang thang vào rừng tản bộ. Đang đi Tháo thấy đầm phá lớn có một cư sĩ ngồi trên mặt nước câu cá , thấy sự lạ Tháo liền lội nước bì bõm đến thăm hỏi và nhờ cư xĩ đó chỉ cho về đại sự . Vị cư xĩ kia mỉm cười đáp :
- Thiên hạ 10 phần , nay Tào công trong tay có 7 , lại thay mặt thiên tử chiếu lệnh chư hầu, uy thế ngất trời , vang xa bốn bể , bổng lộc con cháu trăm đời ăn không hết há còn muộn phiền răng rứa ?
Tào Tháo kể rằng vẫn còn đó Tôn Quyền ở Giang Đông, Lưu Biểu ở Kinh Châu, Lưu Chương ở Ích Châu , Mã Đằng ở Tây Lương, Trương Lỗ ở Hán Trung như những trái bom nổ chậm khiến Tháo đứng ngồi không yên .
Vị cư xĩ kia bèn hiến kế cho Tháo rằng giờ là lúc xua quân nam tiến là thích hợp. Rằng Lưu Biểu xưa nay thù địch với cha con Tôn Quyền nên hai bên đánh qua đánh lại hao binh tổn tướng. Nay Lưu Biểu già yếu trọng bệnh , các con trong nhà lại đấu đá tranh dành . Chỉ cần xua quân đến tức khắc Kinh Châu nằm trong tay.
Sau đó sẽ lấy thủy quân Kinh Châu thảo phạt Giang Đông. Giang Đông sau khi Tôn Kiên rồi Tôn Sách chết nay Tôn Quyền còn trẻ mẹ góa con côi lo gì thủy quân tinh nhuệ Kinh Châu há lại không bình định nổi. Còn về phía Mã Đằng , Hàn Toại , Trương Lỗ thì đợi khi có biến chỉ cần cử một viên đại tướng mang vạn hùng binh đi hoạch tội là cả thiên hạ sẽ nằm gọn trong tay họ Tào .
Tào Tháo nghe lời vị cư xĩ kia, tháng 7 năm ấy xua 50 vạn quân nam tiến ( Trận Xích Bích ) . Tháo vốn căm thù Lưu Bị , Bị khi đó vẫn đang bơ vơ không đất cắm dùi ở nhờ đất Tân Dã của Lưu Biểu. Nên Tháo quyết diệt Bị đầu tiên , Trước là để hả nỗi hận trong lòng, sau là dùng dùng máu Bị tế cờ lấy may chèo thuyền bắn nỏ phạt Giang Đông. Sau nữa là vì Lưu Bị chỉ có vài ngàn quân, Tân Dã thành đất hào không có nên dễ diệt trước. Cái này gọi là thịt thà xơi trước xương xẩu phao câu gặm sau .
Nhưng Tháo đã nhầm , chủ quan và quá đen bởi lúc này Lưu Bị đã có Gia Cát Lượng ( Tào Tháo đen thôi chứ đỏ thì quên đi )
Khi chục vạn quân tiên phong của Tào Tháo do Tào Nhân ào át đến Tân Dã thì Lưu Bị mặt cắt không còn hột máu lập cập đến xin miu kế Khổng Minh tiên sanh. Khổng Minh bảo Bị rằng :
" Bẩm chúa công chớ đái ra quần , bỉm đã hết và mọi sự đã có Lượng tôi. Chúa công có nhớ ở chương thứ 39 trang 137 quyển Tam Quốc Diễn Nghĩa ( tập 2 ) tôi đã hỏa thiêu quân Hạ hầu Đôn . Lần này chương 40 tôi sẽ hỏa thiêu mười vạn quân Tào Nhân ở Tân Dã và cho chúng tắm ở sông Bạch Hà "
Khổng Minh sai Triệu Vân rình quân Tào Nhân vào thành rồi đốt thành . Lại sai Quan Công đem một nghìn quân lên thượng lưu sông Bạch Hà mai phục, mang theo nhiều bao tải đựng đầy đất cát để lấp khúc sông, đợi đến cuối canh ba hôm sau, hễ nghe tiếng người ngựa rầm rộ ở hạ lưu thì vớt những túi đất lên cho nước tràn xuống, rồi cứ thuận dòng sông kéo về tiếp ứng.
Quan Công thần võ uy lực vô song nhưng rốt cuộc cũng hạng hĩu dũng vô miu chuyên làm nhiệm vụ áp tải , công binh và đánh nhằng . Thuộc hạ Quan Công dăm ba thằng sơn tặc cùng lũ khố rách to nhỏ với nhau :
- Chúng mày ơi , xây kè đắp đập làm clgt ? Đập nước hồ nước nó có đái ra nước được đâu mà đòi nhấn chìm được quân địch .
Lại có mấy tay hót phân ngựa bàn chuyện hồ đập :
- ơ kìa , sông nó vẫn chảy như thế , đắp rồi xả thì ngập đầu quân Tào thế lào được .
Chuyện đến tai Quan Công , Công giận lắm mắng rằng :
" Lũ khố rách , bọn con buôn và đám sơn tặc thất phu chúng mày biết gì về trị thủy về miu kế xả lũ giết địch của quân sư tao mà bàn "
Nói rồi Quan Công sai tả hĩu lôi mấy thằng quan và đám khố rách kia ra vả cho mỗi thằng chục phát rồi lột sạch quần áo ném xuống sông .
Đêm hôm ấy gần chục vạn quân Tào Nhân sau khi trúng đòn hỏa công chạy thục mạng từ Tân Dã suốt đêm không nghỉ . Rạng sáng Tào Nhân chạy đến bờ sông Bạch Hà người ngựa mỏi mệt lao bừa xuống sông uống nước , tắm rửa kì cọ . Quan Công ở trên thấy vậy phì cười nhưng cố nín lại mà lim dim mắt vuốt râu kẻo lo thuộc hạ chê ngáo . Rồi Quan Công sai người rút gõi ván xả nước xuống hạ liu . Thật là vi diệu , vẫn dòng sông Bạch Hà hiền dịu mọi hôm ấy , không ai đổ thêm tí nước nào nhưng nay nó ào ạt chảy xuống hạ liu cuốn trôi biết bao quân địch . Thường ngày sông ngang mắt cá chân nhưng kỳ lạ thay giờ xả cái ngập cả mái nhà .
...
Còn nữa
Cư xĩ Cá Huog Ly
- Thiên hạ 10 phần , nay Tào công trong tay có 7 , lại thay mặt thiên tử chiếu lệnh chư hầu, uy thế ngất trời , vang xa bốn bể , bổng lộc con cháu trăm đời ăn không hết há còn muộn phiền răng rứa ?
Tào Tháo kể rằng vẫn còn đó Tôn Quyền ở Giang Đông, Lưu Biểu ở Kinh Châu, Lưu Chương ở Ích Châu , Mã Đằng ở Tây Lương, Trương Lỗ ở Hán Trung như những trái bom nổ chậm khiến Tháo đứng ngồi không yên .
Vị cư xĩ kia bèn hiến kế cho Tháo rằng giờ là lúc xua quân nam tiến là thích hợp. Rằng Lưu Biểu xưa nay thù địch với cha con Tôn Quyền nên hai bên đánh qua đánh lại hao binh tổn tướng. Nay Lưu Biểu già yếu trọng bệnh , các con trong nhà lại đấu đá tranh dành . Chỉ cần xua quân đến tức khắc Kinh Châu nằm trong tay.
Sau đó sẽ lấy thủy quân Kinh Châu thảo phạt Giang Đông. Giang Đông sau khi Tôn Kiên rồi Tôn Sách chết nay Tôn Quyền còn trẻ mẹ góa con côi lo gì thủy quân tinh nhuệ Kinh Châu há lại không bình định nổi. Còn về phía Mã Đằng , Hàn Toại , Trương Lỗ thì đợi khi có biến chỉ cần cử một viên đại tướng mang vạn hùng binh đi hoạch tội là cả thiên hạ sẽ nằm gọn trong tay họ Tào .
Tào Tháo nghe lời vị cư xĩ kia, tháng 7 năm ấy xua 50 vạn quân nam tiến ( Trận Xích Bích ) . Tháo vốn căm thù Lưu Bị , Bị khi đó vẫn đang bơ vơ không đất cắm dùi ở nhờ đất Tân Dã của Lưu Biểu. Nên Tháo quyết diệt Bị đầu tiên , Trước là để hả nỗi hận trong lòng, sau là dùng dùng máu Bị tế cờ lấy may chèo thuyền bắn nỏ phạt Giang Đông. Sau nữa là vì Lưu Bị chỉ có vài ngàn quân, Tân Dã thành đất hào không có nên dễ diệt trước. Cái này gọi là thịt thà xơi trước xương xẩu phao câu gặm sau .
Nhưng Tháo đã nhầm , chủ quan và quá đen bởi lúc này Lưu Bị đã có Gia Cát Lượng ( Tào Tháo đen thôi chứ đỏ thì quên đi )
Khi chục vạn quân tiên phong của Tào Tháo do Tào Nhân ào át đến Tân Dã thì Lưu Bị mặt cắt không còn hột máu lập cập đến xin miu kế Khổng Minh tiên sanh. Khổng Minh bảo Bị rằng :
" Bẩm chúa công chớ đái ra quần , bỉm đã hết và mọi sự đã có Lượng tôi. Chúa công có nhớ ở chương thứ 39 trang 137 quyển Tam Quốc Diễn Nghĩa ( tập 2 ) tôi đã hỏa thiêu quân Hạ hầu Đôn . Lần này chương 40 tôi sẽ hỏa thiêu mười vạn quân Tào Nhân ở Tân Dã và cho chúng tắm ở sông Bạch Hà "
Khổng Minh sai Triệu Vân rình quân Tào Nhân vào thành rồi đốt thành . Lại sai Quan Công đem một nghìn quân lên thượng lưu sông Bạch Hà mai phục, mang theo nhiều bao tải đựng đầy đất cát để lấp khúc sông, đợi đến cuối canh ba hôm sau, hễ nghe tiếng người ngựa rầm rộ ở hạ lưu thì vớt những túi đất lên cho nước tràn xuống, rồi cứ thuận dòng sông kéo về tiếp ứng.
Quan Công thần võ uy lực vô song nhưng rốt cuộc cũng hạng hĩu dũng vô miu chuyên làm nhiệm vụ áp tải , công binh và đánh nhằng . Thuộc hạ Quan Công dăm ba thằng sơn tặc cùng lũ khố rách to nhỏ với nhau :
- Chúng mày ơi , xây kè đắp đập làm clgt ? Đập nước hồ nước nó có đái ra nước được đâu mà đòi nhấn chìm được quân địch .
Lại có mấy tay hót phân ngựa bàn chuyện hồ đập :
- ơ kìa , sông nó vẫn chảy như thế , đắp rồi xả thì ngập đầu quân Tào thế lào được .
Chuyện đến tai Quan Công , Công giận lắm mắng rằng :
" Lũ khố rách , bọn con buôn và đám sơn tặc thất phu chúng mày biết gì về trị thủy về miu kế xả lũ giết địch của quân sư tao mà bàn "
Nói rồi Quan Công sai tả hĩu lôi mấy thằng quan và đám khố rách kia ra vả cho mỗi thằng chục phát rồi lột sạch quần áo ném xuống sông .
Đêm hôm ấy gần chục vạn quân Tào Nhân sau khi trúng đòn hỏa công chạy thục mạng từ Tân Dã suốt đêm không nghỉ . Rạng sáng Tào Nhân chạy đến bờ sông Bạch Hà người ngựa mỏi mệt lao bừa xuống sông uống nước , tắm rửa kì cọ . Quan Công ở trên thấy vậy phì cười nhưng cố nín lại mà lim dim mắt vuốt râu kẻo lo thuộc hạ chê ngáo . Rồi Quan Công sai người rút gõi ván xả nước xuống hạ liu . Thật là vi diệu , vẫn dòng sông Bạch Hà hiền dịu mọi hôm ấy , không ai đổ thêm tí nước nào nhưng nay nó ào ạt chảy xuống hạ liu cuốn trôi biết bao quân địch . Thường ngày sông ngang mắt cá chân nhưng kỳ lạ thay giờ xả cái ngập cả mái nhà .
...
Còn nữa
Cư xĩ Cá Huog Ly

0 nhận xét:
Đăng nhận xét