Quảng cáo

Thứ Ba, 31 tháng 1, 2017

đéo có vinh quang nào mà không có mồ hôi và nước mắt, đéo có sự tôn trọng nào mà không đi kèm sự cống hiến, hi sinh

đéo có vinh quang nào mà không có mồ hôi

đéo có vinh quang nào mà không có mồ hôi và nước mắt, đéo có sự tôn trọng nào mà không đi kèm sự cống hiến, hi sinh

Thứ Ba, 24 tháng 1, 2017

Nhọ! Hehe

Tôi và vợ kết hôn tính đến nay đã được 5 năm, con trai tôi bây giờ đã 4 tuổi. Gia đình vốn dĩ đang hạnh phúc yên ấm, nhưng bây giờ lại xảy ra một sự việc khiến vợ tôi nghi ngờ. Bây giờ tôi thực sự rất mệt mỏi không biết nên làm thế nào đây.

Việc là như thế này, vợ tôi có một cô em gái, đang độc thân. Cô em gái rất xinh đẹp, trước đây cũng đã từng yêu một vài người, nhưng sau khi bị bạn trai cũ đá, kể từ đó đến nay không thấy em vợ yêu thêm một ai nữa.

Sau khi vợ tôi sinh con trai chưa được bao lâu, em vợ đột nhiên mang thai, cũng không chịu nói cho cả nhà ai là bố của đứa bé. Chỉ biết cô ấy nhất quyết sinh đứa bé ra, nên cả nhà cũng đành nghe theo.
Thời gian thấm thoắt trôi qua, em vợ cũng làm mẹ đơn thân được 3 năm rồi. Đứa bé đã được 3 tuổi nhưng em vợ cứ thoái thác không chịu đặt tên cho con. Có một lần, cả nhà đang quây quần ăn cơm, vợ tôi giục cô ấy đặt tên cho con, em vợ cười phá lên và nói : "Con lấy họ gì bây giờ nhỉ? Hay là lấy họ con em theo họ của anh rể đi".

Lúc đó, vợ tôi chỉ mỉm cười nhẹ nhàng, nhưng suốt bữa cơm cô ấy cứ nhìn chằm chằm vào cháu mình, nét mặt vô cùng khó hiểu.

Buổi tối, chúng tôi đang nằm trên giường chuẩn bị đi ngủ, đột nhiên vợ lại nói thấy cháu trai giống tôi, hỏi tôi có phải giấu cô ấy chuyện gì không? Tôi lắc đầu và nói: "Anh làm sao biết được". Câu trả lời này càng khiến cô ấy tức giận, quay lưng vào tường không thèm đoái hoài gì đến tôi.

Nửa đêm tôi giật mình tỉnh giấc nghe thấy âm thanh kỳ lạ phát ra từ phía ngoài phòng. Âm thanh phát ra từ phòng con trai, tôi nhìn thấy vợ đang nhìn chằm chằm vào con trai rồi nhìn sang bức ảnh đứa cháu trong điện thoại. Tôi phát hiện vợ đã bắt đầu nghi ngờ tôi là bố đứa con của em vợ.

Tôi cũng không biết rốt cuộc đứa bé đấy có phải là con tôi hay không. Bởi vì có một lần tôi và em vợ đã làm chuyện có lỗi với vợ tôi. Do hôm đấy chúng tôi uống quá say, không tự chủ được hành động của mình, với lại vợ tôi sinh con chưa lâu nên không thể làm khó cô ấy, mà tôi cũng nhịn quá lâu rồi. Thế là…
Mấy hôm sau, tôi lén lút giấu vợ và em vợ đi làm xét nghiệm ADN, xem rốt cuộc tôi có phải là bố đứa bé không. 7 ngày sau đến nhận kết quả, 2 đứa đều không phải con tôi !

Tôi và vợ kết hôn tính đến nay đã được 5 năm, con trai tôi bây giờ đã 4 tuổi

Nhọ! Hehe Tôi và vợ kết hôn tính đến nay đã được 5 năm, con trai tôi bây giờ đã 4 tuổi. Gia đình vốn dĩ đang hạnh phúc yên ấm, nhưng bây giờ...
Vợ nói với chồng:
- Mình ơi! Ðể đo nhiệt độ người ta dùng "nhiệt kế", để đo cường độ dòng điện dùng "ampe kế", đo hiệu điện thế dùng "vôn kế" ... Ðể đo sự bền vững của con tim, khối óc đàn ông người ta dùng "mỹ nhân kế". Còn để đo sức khỏe của mình thì dùng kế gì nhỉ?
Chồng:
- Ðể đo sức khỏe của anh là phải dùng.... "vợ kế"!

Vợ nói với chồng:

Vợ nói với chồng: - Mình ơi! Ðể đo nhiệt độ người ta dùng "nhiệt kế", để đo cường độ dòng điện dùng "ampe kế", đo hiệu đ...

Chủ Nhật, 22 tháng 1, 2017

Chuyện hàng xóm

Bà nội ở quê lên thăm cháu kể chuyện
"Con trai lớn hàng xóm nhà mình có người yêu được hơn năm, tình cảm sâu đậm lắm. A chị thề sống chết có nhau, đến khi xin cưới thì gia đình hai bên ko đồng ý, rõ tội nghiệp hai đứa"
Hỏi bà - Tại sao?
Bà bẩu:"Chúng nó chưa đủ tuổi kết hôn..."
- Bao nhiêu mà chưa đủ vậy bà?
"Thằng kia lớp lá còn con bé lớp chồi..." :(
( quỳ ) 😈

Chuyện cô láng giềng hàng xóm

Chuyện hàng xóm Bà nội ở quê lên thăm cháu kể chuyện "Con trai lớn hàng xóm nhà mình có người yêu được hơn năm, tình cảm sâu đậm lắm. A...

Thứ Bảy, 21 tháng 1, 2017

Tắc đường là tại bọn bán hàng online

Theo thống kê thì trên mạng đang có khoảng 1 triệu người bán hàng online

Chỉ cần trung bình 1 người bán 1 mặt hàng thôi là một ngày có 1 triệu đơn hàng được vận chuyển.

Để phục vụ cần có 50 ngàn shipper chạy xe máy đi ship hàng, gây ra nạn tắc đường kẹt xe trầm trọng. Thế nên để giảm kẹt xe cần cấm mẹ kinh doanh online đi là xong

Tắc đường là tại bọn bán hàng online

Tắc đường là tại bọn bán hàng online Theo thống kê thì trên mạng đang có khoảng 1 triệu người bán hàng online Chỉ cần trun...

Thứ Sáu, 20 tháng 1, 2017

Cha của bạn gái cũ của mình đã xuất hiện.
Khi thấy hình bóng ông ấy, mình đã bồi cmn hồi, một cảm giác run run của lần đầu gặp ổng vẫn còn nguyên.

Hồi đó, ổng hỏi mình 03 câu:

- Cậu đã đọc "thép đã tôi thế đấy" chưa?

- Dạ thưa bác rồi ạ, cháu đã đọc 100 lần.

Thế triết học Mác - Lê cậu bảo nhiêu điểm?

- Thưa bác 8 điểm ạ.

- Thế ngoài 2 thứ đó, cậu lấy cái gì làm cơ sở để gặp chúng tôi?

- Thưa bác, cháu có 2 bàn tay trắng, bác hãy nhìn đi, cháu còn đang học là phụ bếp....

Đến bây giờ, đã mấy chục năm rồi, mình vẫn giữ nguyên đôi bàn tay trắng, còn ông ấy chuyển sang làm tổng thống Hoa Kỳ...

Cha của bạn gái cũ của mình đã xuất hiện.

Cha của bạn gái cũ của mình đã xuất hiện. Khi thấy hình bóng ông ấy, mình đã bồi cmn hồi, một cảm giác run run của lần đầu gặp ổng vẫn còn n...

Thứ Năm, 19 tháng 1, 2017

Đêm...
Lão Già ngồi vắt vẻo trên cây bưởi nghe ngóng . Tính chờ za chủ ngủ say để vào khoắng ít đồ .
Bỗng nghe tiếng chị vợ nói rõ to :

Anh đừng mơ hái bưởi em nhé !
Zật mình lão nhẩy xuống trốn ngay vào bụi chuối gần đó . Chưa kịp hiểu ra chuyện zì , thì lại nghe tiếng ông chồng :
Em ko được bẻ chuối anh đấy !
Hoảng hồn lão Già nhanh chân leo lên cây sung gần tường để thoát ra ngoài , chợt nghe cô vợ la lên : 
Anh ơi ..... Phang ngay ngã 3 .... sung hướng hướnggg ....
Ba chân bốn cẳng lão Già vọt một mạch ko zám ngoảnh lại . Sáng ra lão mò đến rình mò xem vợ chồng gia chủ có ai biết ko . Chỉ thấy cô vợ đang quét sân , còn anh chồng chỉ mặc mỗi chiếc quần đùi , ngồi hiên nhà hút thuốc lào . Khi anh ta rướn cổ rít thuốc thì .... ấy lòi ra 1 đoạn . Cô vợ dòm thấy bất thình la lên : 
Thằng lúc tối đâyyy rồiii ... 
Lão khuỵ chân bò vào sân lạy xin rối rít

Truyện cười người lớn dân gian việt nam

Đêm... Lão Già ngồi vắt vẻo trên cây bưởi nghe ngóng . Tính chờ za chủ ngủ say để vào khoắng ít đồ . Bỗng nghe tiếng chị vợ nói rõ to : Anh ...

Thứ Tư, 18 tháng 1, 2017

Xã hội Việt nam ngày càng tệ hại. Thằng ấu dâm thì được chào đón như người hùng, con phò đi ngủ với người tuổi ông mình thì được làm MC trên sóng truyền hình cả nước và vụ án huỷ hoại môi trường giết hại nhiều thế hệ người dân ở 4 tỉnh miền trung và cả nước thì lại không được coi là sự kiện huỷ hoại môi trường năm. Sự tởm lợm lên đến đỉnh điểm!

Comment ăn cắp

Xã hội Việt nam ngày càng tệ hại.

Xã hội Việt nam ngày càng tệ hại. Thằng ấu dâm thì được chào đón như người hùng, con phò đi ngủ với người tuổi ông mình thì được làm MC trên...

Thứ Ba, 17 tháng 1, 2017

Vừa nãy tôi đi mua giấy tiền vàng mã cúng ông bà, thằng chủ Shop hỏi có mua iPhone 7 cho các cụ không ?
Tôi hỏi lỡ ông bà ko biết dùng thì sao, nó liền nói Steve Jobs xuống dưới đóa rùi, ổng sẽ mở khóa training cho các cụ, cứ yên tâm. Thế là tui mua!

Xong nó hỏi có mua case bảo vệ hok, tui OK 🙂
Sau đó nó hỏi mua tai nghe Bluetooth không, tui cũng OK 🙂
Rùi thằng đó hỏi có mua cục sạc dự phòng không, tôi hỏi sao phải mua? Nó nói xài hết pin thì sao, vậy là tôi mua thêm cục sạc!
Cúi cùng tôi trả xiền và xin thèng chủ cái namecard, nó hỏi tôi xin làm cái giề?
Tôi nói: "Tao đốt namecard mày cho ông bà tao, lỡ cái iPhone có hư thì các cụ tìm mày để bảo hành" !!!

Vừa nãy tôi đi mua giấy tiền vàng mã cúng ông bà, thằng chủ Shop

Vừa nãy tôi đi mua giấy tiền vàng mã cúng ông bà, thằng chủ Shop hỏi có mua iPhone 7 cho các cụ không ? Tôi hỏi lỡ ông bà ko biết dùng thì s...

Thứ Hai, 16 tháng 1, 2017

G/đốc : Alo
Bồ nhí : Em nhớ anh quá !
G/đốc : biết rồi
Bồ nhí : Anh hôm nay sao vậy ? anh còn nhớ em không ?
G/đốc : Nguyễn văn Còn
Bồ nhí : bà xã anh đang ở nhà hả ?
G/đốc : đúng rồi
Bồ nhí : hôm nay mình gặp nhau nha ?
G/đốc : Lê văn Bận
Bồ nhí : Vậy khi nào gặp ?
G/đốc : Trần văn Mai
Bồ nhí : sáng hay chiều hả anh iêu ?
G/đốc : Hoàng văn Chiều
Bồ nhí : mấy giờ anh iêu ?
G/đốc : Đinh văn Bảy
Bồ nhí : vẫn ở khách sạn cũ hả ?
G/đốc : Nguyễn y Vân ( vẫn y nguyên )
Bồ nhí : cho em tiền như mọi lần nha ?
G/đốc : Vũ như Cẩn ( vẫn như củ )
Bồ nhí : À quên cho em thêm tiền mua cái áo đầm mới nha ?
G/đốc : Hồ văn Được
Bồ nhí : anh hứa nha !!!
G/đốc : Ngô văn Hứa

Bồ nhí : ok ! ngày mai , buổi chiều , 7 giờ , ở khách sạn cũ , em sẽ
chìu anh hết mình , hôn anh chụt chụt chụt

G/đốc : cúp máy cái rụp , nói rõ to cho sư tử nhà nghe : Bực mình có
cái danh sách khen thưởng nhiêu người mà không nhớ!!!

Anh hôm nay sao vậy ? anh còn nhớ em không ?

G/đốc : Alo Bồ nhí : Em nhớ anh quá ! G/đốc : biết rồi Bồ nhí : Anh hôm nay sao vậy ? anh còn nhớ em không ? G/đốc : Nguyễn văn Còn Bồ nhí :...

Chủ Nhật, 15 tháng 1, 2017

Giờ kể chuyện kỹ năng sống.

Nhiều lúc buồn buồn, mình lại mặc quần short phóng xe máy 1 mình xuống Vũng Tàu ngắm bình minh. Đáng đéo bao, trăm cây số chạy chỉ cần 2 tiếng.

Bữa đang ngồi đớp bánh canh giò heo ngay Bà Rịa với ông em, thấy bàn bên có 4 anh phượt thủ đã ăn xong, đứng dậy ra về. Anh nào anh nấy mũ bảo hiểm trùm kín mít, đeo bảo hộ cùi chỏ, cẳng tay, cẳng chân. Sau đó, 4 anh lên xe Exciter phóng thật lực với tốc độ rớt cao dễ bằng thằng trẻ trâu quê mình chạy bộ.

Đùa chứ, bố mẹ mình năm nay ngoài 60, chiến tranh làm thương tích đầy mình, phóng xe máy đi về tuyến Nha Trang - Đà Lạt toàn đèo dốc thăm thẳm mà cũng chưa trang bị nghiêm trọng đến thế.

Nhìn ra mới biết, hóa ra các anh sinh viên cũng phượt từ thành phố xuống Vũng Tàu y như mình.

Xong hôm nọ đọc báo, thấy 24 phượt thủ bị lạc trên núi Bà Đen khi đi theo đường Ma Thiên Lãnh. Phượt thủ nào cũng áo đỏ, khăn rằn, đeo ba lô đựng laptop, máy ảnh... rất ư nghiêm trọng. Nhưng mà lạc.

Đọc báo mới biết các phượt thủ gọi điện được để cầu cứu, nghĩa là trong đó phải có smartphone. 24 phượt thủ đã làm gì với Google map hoặc các loại bản đồ trực tuyến trên smartphone? Hay tối ngày chỉ sử dụng để chụp hình tự sướng và lên facebook chém như mình?

Ý mình không muốn chê, nhưng áo đỏ khăn rằn kia dẫn dắt bản thân còn không xong, sao dẫn đường đưa đất nước tiến lên XHCN như nhời nhắn nhủ được?

Một số bài báo mình đọc, thấy tâm đắc. Báo viết trẻ con thành thị bây giờ to cao mà thể lực yếu. Xưa học đại học, mình hơn mét sáu chút, nhảy xa khoảng 5 mét, còn chú mét bảy lăm nhảy được 1,4 mét, thua cả mấy em gái quê cùng lớp. Vấn đề nằm ở chỗ học có thể chăm, nhưng lười vận động.

Báo lại viết bạn trẻ đô thị bây giờ yếu kỹ năng. Cái này đặc biệt đúng ở các đô thị phía Nam. Không hề phân biệt vùng miền, nhưng chắc chắn là việc xử lý trước nghịch cảnh của bọn Bắc kỳ tốt hơn bọn Nam kỳ rất nhiều. Nhưng nói chung đều yếu như nhau. Mình để ý có lần gần chục bạn trẻ xúm lại cắt cổ 1 con gà mà vẫn để con gà đã cắt cổ chạy mất. Họ có thói quen học lý thuyết sách vở và đem áp dụng chứ ít khi lắng nghe kinh nghiệm và tận dụng phương tiện đang có. Các phượt thủ áo đỏ, khăn rằn kia cũng có thể thuộc dạng này.

Họ yếu tâm lý. Đkm, ví như vào rạp xem phim ma, trai tráng đéo gì ngoài 20 mà thét loạn cả lên như heo bị đâm dao vào đít. Nhưng cứ ai chê là chửi loạn cả lên. Ôi và còn những tâm hồn mỏng manh nữa, gặp tí sóng gió cuộc đời (ví dụ bị táo bón, gặp trời lạnh) thì lên mạng ngay và viết ra những điều triết lý. Còn bị bồ đá thì ôi thôi, đkm, phải nói là đất trời sụp đổ.

À, còn vụ thịt chó. Đkm tối ngày lên mạng chửi bọn ăn thịt chó nhưng rảnh thì phải đi ăn bò bíp tếch. Họ cho rằng ăn thịt chó là thiếu sạch sẽ, thiếu văn minh. Họ chắc không biết là ngay cả để có những bó rau họ ăn, người ta cũng phải xịt thuốc để giết những sinh linh sâu ăn lá bé bỏng và thúc cây sinh trưởng bằng phân bắc (tức là cứt).

Đkm, chắc cho vào lò mổ heo, mổ bò, mổ gà xong thì chắc họ khỏi ăn gì để sống luôn. Đất nước bớt mối lo về an ninh lương thực.

Họ thiếu hẳn rộng lượng, vị tha; đặc biệt cả tin; thiếu kỹ năng làm việc nhóm và giúp đỡ đồng minh. Đơn cử như đám đông khăn rằn kia, nếu có một thủ lĩnh tốt và biết lắng nghe thì quên cmn chuyện lạc ở cái mô đất con con kia đi.

Tất nhiên, để lớn khôn phải có một quá trình, nhưng ý chí phải được hun đúc từ nghịch cảnh. Lối văn hóa chăm con, chăm trò kiểu Á Đông luôn bảo bọc các cháu, nên các cháu thiếu tự lập, tự chủ cũng phải. Điều đó tạo ra một xã hội yếu ớt.

Các bạn có thể im lặng, tranh luận, đưa ra ý kiến, nhưng đừng chửi nhé.

Theo GS Dang SInh

Giờ kể chuyện kỹ năng sống.

Giờ kể chuyện kỹ năng sống. Nhiều lúc buồn buồn, mình lại mặc quần short phóng xe máy 1 mình xuống Vũng Tàu ngắm bình minh. Đáng đéo bao, tr...

TÂM SỰ VỀ QUÊ CHỒNG ĂN TẾT 😂😂😂
(Nhặt trên fb)

Quê chồng ăn tết
7 Tháng 12 2014 lúc 16:40

Tôi lấy chồng được 2 năm, tết nào cũng về quê chồng ăn Tết gần nửa tháng. Tôi làm ở công ty nước ngoài, dưới quyền tôi có 20 nhân viên. Toàn tây học về.

Chồng tôi là người ngoại tỉnh, tôi quen anh hồi đại học, mến tài anh, chúng tôi yêu nhau rồi kết hôn, cuộc sống bộn bề nhưng thông cảm hiểu biết lẫn nhau, chúng tôi hạnh phúc.
Tôi sinh ra và lớn lên ở thành phố, chưa từng về quê lâu ngày, trừ dịp tết.
Cứ 25 hay 26 tết, chúng tôi lại về quê. Tôi tính đoảng. Chồng tôi mua đủ thứ măng miến mộc nhĩ linh tinh , anh nói của tôi mua.
Nhà chồng tôi có bố mẹ chồng, vợ chồng anh trai chồng cùng 2 đứa cháu, và cô em gái chồng.
Khi vợ chồng tôi về, mọi người tay bắt mặt mừng, vợ chồng tôi có chốn riêng vì nhà khá rộng, có 5 gian, ở 2 chái nhà có ngăn thành phòng thì dành cho ông bà và vợ chồng anh chồng tôi, em chồng ở nhà dưới, 3 gian giữa cho vợ chồng tôi. là chồng tôi nói thế.

Tôi thì không hiểu "gian" ở đây nghĩa là thế nào, chỉ là cái nhà cỡ 40m2, không hề có tường ngăn, hóa ra 5 gian là nói về độ rộng, 1 gian rộng vài mét vuông, nếu có cột thì rõ hơn, chùa trăm gian cũng không to lắm, thì nhà 5 gian các bạn tưởng tượng được.

Gọi là phòng, nhưng nó là 1 cái gường, tô hô sát gian chính, che bởi cái ri-đô, sát với cái ghế sa lông ở chính giữa, nếu ai đó dựa lưng vào thành ghế, sẽ động đánh "cục " một cái vào gường ngủ của tôi. Chúng tôi cũng không dám quan hệ, vì cái gường long-mộng luôn dập kình kịch vào tường mỗi khi có dao động trên nó.
Thật lòng, tôi rất không vui khi ngủ như vậy, mà suốt cả dịp tết, các chị ạ, có 1 cái của sổ ở gường của tôi, nhưng tôi không bao giờ dám mở, vì cửa sổ trông ra nhà vệ sinh và cái chuồng lợn, con lợn đáng ghét đó kêu ịt ịt suốt đêm và luôn va lục cục khiến tôi chỉ mong giao thừa đến sớm, con lợn đó sẽ bị chọc tiết trước giao thừa.
Điều đầu tiên tôi ngạc nhiên là đánh răng, tôi không dám để bàn chải đánh răng của tôi cạnh những bàn chải của anh chị em chồng. Thậm chí tôi không dám gọi những thứ kia là bàn chải đánh răng, nó mòn vẹt, cán cầm đã từng có mầu gì đó tôi đoán là xanh hoặc tím nhưng đã bạc hết, những sợi nhựa rẻ tiền tòe ra 2 bên như những sợi râu mép, nếu đánh răng, tôi tin họ phải đánh nghiêng bàn chải, vì ở chính giữa không có gì, các sợi nhựa đã cong hết sang 2 bên.
Sau khi đánh răng xong, tôi cất bàn chải của tôi đi.
Khăn mặt cũng là 1 vấn đề, họ không dùng riêng khăn mặt, chỉ có độc 1 hoặc 2 hay 3 cái, chung cho tất cả, và khăn nào cũng trông có vẻ tốt khi nó khô, nhưng khi nhúng nước, nó trở lên nhớt như một con lươn, khiến tôi rất sợ.
Khỏi phải nói, khi dùng khăn xong, tôi cũng cất đi.
Nhờ giời, quê chồng tôi có 1 bể nước mưa, những con bọ gậy và côn trùng có chân như mái chèo luôn giãy đành đạch trong đó, mỗi khi tôi múc nước vào cái chậu nhôm, luôn phải vớt chúng ra, sau khi than thở với chồng tôi, anh ra ao (tôi kể về cái ao sau) câu lên vài con cá nhỏ nhỏ đòng đong mài mại hay con gì đó anh nói tên mà tôi quên mất, đem thả vào bể..
Thật kì lạ, chỉ sau 1 ngày đêm, mọi con bọ trong bể nước mưa đều biến mất hết, tôi chưa kịp cám ơn chồng thì hôm sau nữa, 1 con cá chết thối từ khi nào, mắt lồi ra, bụng ngửa lên, khiến tôi không dám dùng nước mưa hôm đó. mà ra ao thì tôi lại sợ..
Mọi sinh hoạt rửa ráy ở quê chồng tôi, đều ở cầu ao. luôn có mấy con vịt kêu cạc cạc bơi quanh đó. bọn này buổi đêm cũng hay ré lên, khiến tôi cũng mong giao thừa đến sớm, bọn này cũng chung số phận với con lợn đáng ghét.
Cầu ao, là 1 cái bậc, giống như cầu thang nhà tôi, nhưng họ xây khi chưa có nước, khi nước ngập lên, thì gọi là cầu ao, nhà chồng tôi giàu có, lên cầu ao xây bằng đá xanh.
Vào buổi sáng, khi cậu con trai nhỏ của anh chồng tôi muốn đi ngoài, mẹ nó bê nó ra cầu ao, xi nó ỉa, và rửa đít thằng bé tại cầu ao, và thật kì lạ, buổi trưa, chị bê rổ rau ra chính chỗ đó để rửa, tôi sợ, không dám ăn rau.
Cần phải nói để các bạn hiểu, ở quê chồng tôi, cầu ao là nơi làm tất cả mọi việc về rửa ráy, họ rửa tất cả ở đó, chân, bát nồi niêu, bu gà, đáy của cái lồng chim, ( toàn phân chim)...
Và bọn trẻ con, vẫn ngồi ở cầu ao ỉa xuống.
Tôi cũng thấy, rất nhiều cá con tung tăng ở cầu ao chờ ăn đồ miễn phí.
Về quê chồng, vấn đề vệ sinh thực sự là ác mộng..

Tôi từ bé đến lớn, vẫn dùng hố xí bệt, và tôi hay cầm quyển sách để đọc khi hành sự.
Về quê anh, đi đại tiện thật sự là mối kinh hoàng.

Buổi đêm, đó hầu như là bất khả thi, tôi phải cầm 1 cái đèn pin ( đó là lần sau, chứ lần đầu ko có đèn pin tôi phải dùng đèn dầu, cái bóng đèn luôn muốn rơi ra khi tôi di chuyển) đi bộ vòng ra sau nhà, gần cái cửa sổ phòng ngủ của chính tôi, qua chuồng lợn, trèo lên vài bậc chông chênh, và chui vào cái hố xí kinh hoàng đó. Nó có 1 cái lỗ đen kịt, có 2 viên gạch kê chéo để đặt chân, cái lỗ được bịt kín bởi 1 cái tròn như cái đĩa bằng bê tông, giữa có cái lỗ, và 1 que tre to dài chọc vào lỗ đó, để đi vệ sinh, tôi phải cầm vào cán tre kinh tởm đó ( tôi luôn lót giấy ) mở cái lỗ ra, và đi vào cãi lỗ đen mịt mờ đó, khi xong việc, tôi lại đậy cái lỗ lại sau khi đẩy 1 lớp tro than lên trên.

Đi tiểu cũng là 1 vấn đề, quê chồng tôi có 1 vườn chuối nhỏ, và họ để 1 cái giống cái nồi như bằng sành, để những anh liền ông vô tư đi tiểu vào đó, tôi sợ cái nồi đó, nó bốc mùi nồng nặc và luôn có rất nhiều bong bóng khí trùm lên bề mặt cái nồi sành giống như 1 li cà phê cappuccino khổng lồ.


Mẹ chồng tôi cũng đi tiểu vào đó, bà mặc 1 quần màu đen ống rộng, vén cao lên đến bẹn, và đi tiểu được hệt như 1 anh liền ông, thi thoảng nước tiểu chảy dọc đùi bà.

Tôi thì đi nặng hay nhẹ đều phải lò dò vào cái nhà xí kinh hoàng đó.

Và ruồi nhặng thì quá kinh khủng, dù ở đâu, trong nhà hay ngoài sân, tôi luôn nghe tiếng vỗ cánh e e e e của chúng, và chúng luôn bậu vào mặt tôi khi tôi díp mắt buổi trưa, và cố hút cái gì đó quanh mép tôi. Đồ ăn chúng bu vào rất nhanh, nếu không ai đuổi, đĩa xôi trắng chúng bu lại hệt như xôi nấu với đậu đen.

 

Nhà chồng tôi rất tốt với tôi, tuy nhiên tôi cũng phải làm nhiều việc, tôi luôn phải nấu nướng 1 cái gì đó, tôi có cảm tưởng, ở quê, họ ăn không ngưng nghỉ.
Cái bếp quê chồng là nỗi kinh hoàng với tôi, nó là 1 bãi rác không hơn khi lần đầu khi tôi vào bếp. rơm , củi, cành tre và giấy vụn khắp nơi.
Nó tối mịt dù ban ngày do toàn bộ bếp là màu đen do ám muội, và đun bằng rơm và củi, công nghệ mới được áp dụng là cái lò bằng than có quạt, nhưng lò đó luôn có 1 cái nồi to tướng phía trên đun 1 cái gì đó, hết nước thì đến cám lợn, rồi lại nước.. rồi cám.
Lần đầu tập đun bếp bằng rơm, tôi làm cháy luôn cái que tre dùng để ủn rơm vào, và cũng suýt làm cháy cả cái bếp, trong bếp đầy những tre gỗ nhỏ để đun, rơm thì hết lại ra rút ở vườn..
1 điều làm tôi không vui là bố chồng tôi, mặc dù ông rất quý tôi, đó là việc ông khạc đờm.
Ông hay hút thuốc lào, đó là 1 cái ống tre có cái lỗ để cho thuốc, trong ống tre lại có nước, nước đó tôi làm đổ ra 1 lần và có mùi tởm lợm, bố chồng hay tọp má rít thành tiếng giống như tiếng ta giật bồn cầu.
thuốc lào khiến ông hay khạc đờm, ông hít 1 hơi dài, khạc 1 phát, và nhổ vào cái ống của riêng ông, giống cái hộp bia 500ml loe miệng. tôi luôn sợ cái lọ đó, tôi luôn dùng chân đủn nó ra xa vì sợ làm đổ nó.
Nhưng lắm lúc ông lười, ông khạc ở gian giữa ( phòng khách ) và hít thêm 1 hơi, ông nhổ ra sân, đàn gà bu lại ăn thứ cám cò kì dị đó.
Nhưng tôi ghét nhất khi ông ngồi ở gường tôi ngủ , và khạc đờm nhổ qua của sổ ( cánh của sổ tôi luôn đóng kín buổi đêm nhưng ban ngày phải mở ) cục đờm bay qua gường của tôi, phi ra ngoài nếu may mắn, nhưng thông thường, cục đờm đó luôn vướng vào chấn song cửa sổ của tôi, quấn rất nhanh vài vòng mà người khạc biết cũng lờ đi. tôi phát điên khi phải lau nó lúc vắng ông, đôi khi tôi quên mất chính xác chấn song nào bị cục đờm bám, thế là phải lau toàn bộ chấn song với cảm giác cục đờm xanh ở mọi nơi, tởm. và để lâu thì nó khô đi, thành 1 thứ keo dính, tôi phải dùng 1 con dao cùn để cạo nó ra.
Mẹ chồng tôi cũng rất tốt với tôi, nhưng bà luôn bị đau gì đó, bà có tật rên.
Cứ đêm là bà đau, đau là rên, lắm lúc bà rên lúc 2 giờ sáng, bà rên kiểu như nửa khóc nửa ai-oán, đôi khi bà vật mình đập tay xuống gường, cộng với tiếng côn trùng nỉ-non khắp nơi, làm tôi nổi gai ốc vì sợ. Giống như có 1 con ma đang khóc trong nhà.

Nhà chồng tôi chỉ náo nhiệt từ 28, đó là ngày con lợn bị chọc tiết…
Đó là lúc, cơn ác mộng của tôi bắt đầu, suốt mấy ngày, họ chỉ toàn ăn và uống vào nói, bố chồng tôi khạc đờm gấp 3, mẹ chồng tôi rên to gấp đôi.
4h sáng, tiếng người gọi nhau râm ran, chồng tôi đã dậy từ lúc nào, và tiếng con lợn kêu lập tức đánh thức cả xóm : éc …éc..éc
Tôi trùm chăn kín đầu, bịt vào tai, mà cũng ko chịu nổi, tiếng chồng tôi và anh chồng và các họ hàng to dần xen với tiếng con lợn đang yếu dần, họ gọi nhau đun nước bê nong bê nia chuẩn bị pha thịt, rồi tôi nghe tiếng con lợn rống lên trước khi ằng ặng khi bị đâm, thế là xong đời nó.

Tôi phải dậy, vì không thể nằm khi mọi người dậy hết, tôi giúp đun nước, con lợn đã được cạo lông trắng hếu, giờ tôi biết thêm 1 điều về chồng tôi, hóa ra anh là 1 đồ tể chuyên nghiệp. anh thậm chí biết chọc ngón tay vào chậu tiết để nếm tiết canh đo mặn nhạt. khoắng tiết 1 vòng để biết độ đông đặc lâu nhanh. Họ gọi nhau xẻ thịt rồi nhồi làm dồi, rồi giã làm giò, rồi xẻ để gói bánh chưng, tôi gần rời 2 cánh tay vì phải giã giò, là việc duy nhất tôi biết làm. Rồi suốt cả đêm hôm đó, tôi thức để trông nồi bánh chưng, thú thật ngồi ngủ gật canh nồi bánh mà tôi nhớ Hanoi quá, tôi cũng không thích ăn bánh chưng, nó giống như món xôi giã nát với cục mỡ lầy nhầy chính giữa.
Ở quê, xưng hô cũng là 1 vấn đề, tôi xưng chị với vài đứa trẻ và lần nào mẹ chồng tôi bảo : "ấy ấy phải gọi bằng cậu!"có vẻ như bất kì thàng trẻ con nhem nhuốc nào cũng có thể là cậu tôi hoặc anh tôi, đến nỗi tôi phải chào tất cả bọn ranh con bằng cậu cho chắc.
Suốt cả tết, quê chồng tôi lao vào những cuộc rượu liên mien, chồng tôi say suốt, còn tôi và các phụ nữ thì luôn nấu ăn, dọn, rửa.. rồi lại nấu ăn.
Ở quê, tôi nhận ra ai cũng có thói quen rung đùi, mỗi khi ngồi vào ghế, là chân họ rung lên bần-bật, như chứng động kinh, tôi cố quan sát xem họ rung chân phải hay trái, nhưng hỡi ôi, dù chân phải hay trái thì họ đều rung, có người còn rung cả 2 chân cùng lúc, và nếu họ dựa vào gường của tôi thì rung cả gường, giống như đang có 1 cơn động đất nhẹ.
Đến giờ, tôi cũng ko hiểu sao họ lại run rẩy chân khi ngồi ??
Ở quê, tắm cũng là 1 cực hình, suốt cả ngày nấu nướng dầu mỡ, nếu muốn tắm, tôi phải đun 1 nồi nước ( mất cả tiếng để đun nồi nước này ) rồi bê vào nhà tắm với 1 chậu nước lạnh, rồi bê vào nhà tắm là 1 phòng hết sức hẹp không hề có mái che (quê chồng tôi, họ nghĩ nhà tắm thì ko cần mái thì phải), trộn nước nóng lạnh với nhau cho vừa, và ngồi xổm, giội từng gáo nước lên người. và phải nhanh trước khi nước nguội, tôi luôn vừa tắm, vừa suýt soa vì lạnh.
Liền ông ở quê chồng tôi hết sức thô lỗ khi ăn, họ luôn nói rất to như cãi nhau, vừa nhai, vừa nói,vừa hút thuốc, họ chỉ ngừng nói khi ngậm mồm uống hớp rượu hay rít hơi thuốc, và chỉ 1 giây là họ tranh nhau nói, và tôi sợ nhất là hút thuốc, họ thả khói đầy nhà, đến nỗi tôi cảm tưởng đang ở phòng hơi ngạt của đức quốc xã. Và miếng thịt nào tôi ăn, cũng cảm tưởng như ăn thịt xông khói.
Và hầu như lúc nào cũng ăn, 8h sáng họ đã bắt đầu bưng lên mâm rượu thịt đầy tú ụ, và ăn đến 10h đêm luôn.
Suốt chục ngày tết quê chồng, tôi không có 1 ngày an lành, rửa dọn nấu, loanh quanh từ bếp đến cầu ao, đầu tóc xổ tung, quần áo tõa tượi… Tôi nhớ Hanoi với phòng ngủ của tôi, bồn tắm của tôi, café sáng của tôi, bàn trang điểm của tôi…

Năm nay, tết lại sắp đến, tôi biết chồng tôi sẽ lại giục tôi về quê ăn tết.
Tôi đã qua phố sinh Từ, mua 1 con dao chọc tiết lợn, bản rộng nhất 15 phân, cán gỗ, đầu nhọn hoắt, giá 95 ngìn đồng, đúc từ nhíp xe ô tô gát 69 của liên xô cũ.
Nếu thàng chồng mở mồm bắt tôi về quê nhà nó ăn tết, tôi sẽ đâm nó chết.
Mà không, tôi sẽ về quê cùng nó, đâm chết cả nhà nó. Từ thàng bố hay khạc đờm đến con mẹ hay rên của nó.
Tôi điên rồi các chị ơi…..

TÂM SỰ VỀ QUÊ CHỒNG ĂN TẾT

TÂM SỰ VỀ QUÊ CHỒNG ĂN TẾT   😂 😂 😂 (Nhặt trên fb) Quê chồng ăn tết 7 Tháng 12 2014 lúc 16:40 Tôi lấy chồng được 2 năm, tết nào cũng về qu...

Thứ Sáu, 13 tháng 1, 2017

Nếu QĐ hông bảo vệ đươc 157 hec ta sân gôn thì làm sao bảo vệ được chủ quyền lãnh thổ

sân gôn

Nếu QĐ hông bảo vệ đươc 157 hec ta sân gôn thì làm sao bảo vệ được chủ quyền lãnh thổ

Thứ Năm, 12 tháng 1, 2017

vợ hay chó quý mình hơn, hãy làm một thí nghiệm như sau:

- Quăng cho vợ và chó 1 cục tiền, hãy quan sát thái độ của các bên.

- Quăng cho vợ và chó một cục xương. Hãy quan sát thái độ của các bên.

Không cần chờ các bạn phản hồi, mình nói kết quả lun: vợ thích tiền và nổi giận khi thấy xương, nhưng chó thì ngược lại. Vậy đó, một người bạn ko tham tiền của ta, nhưng quấn quít ta bởi điều nhỏ nhặt, chỉ có thể là chó. Vậy bạn trẻ ơi, lấy vợ hay mua một chú chó để bầu bạn?

Truyện sex 18+ vợ hay chó quý mình hơn, hãy làm một thí nghiệm như sau

vợ hay chó quý mình hơn, hãy làm một thí nghiệm như sau: - Quăng cho vợ và chó 1 cục tiền, hãy quan sát thái độ của các bên. - Quăng cho vợ ...

Thứ Ba, 10 tháng 1, 2017

Đi cafe với anh, cô bước vào gắt giọng, mạnh dạn gọi 1 ly cafe đen không đường (bình thường cô chỉ uống sinh tố hoặc trái cây dầm sữa)
Tay ung dung cầm ly cafe uống một ngụm đắng hết cả ruột gan. Chợt anh hỏi: "Em không thấy đắng à?"
Cô khẽ nhìn anh rồi mơ hồ đáp: "Tết đến nơi rồi mà giờ em vẫn chưa có người yêu thì còn cay đắng gấp trăm vạn lần thứ này."
Rồi cô nhìn về phía xa xăm...
Cô bỗng sững sờ nhìn sang anh, giọng anh run run:
"Anh... anh.. Thực ra anh... Ngay từ ngày đầu gặp em, chỉ nhìn thấy em anh đã thích em rồi, nhưng cái tôi của anh quá lớn làm anh không ..."
Chưa nói được hết câu, anh quay ra cười tủm tỉm với cô. Nụ cười khiến tim cô xao xuyến nghĩ rằng tình yêu của cô cuối cùng cũng đến. Anh nói:
"Haha. Có cái shit ấy. Tin người vãi lìn...haha lêulêu"
... Bất chợt tiếng mở khoá buồng giam vang lên đánh tan mọi suy nghĩ trong cô. Hôm nay là giỗ đầu của anh kể từ lúc cô nghe giọng anh cất lên sau nụ cười tủm tỉm đáng yêu đó..

Truyện tình sex sốc 18+ của tình yêu cafe

Đi cafe với anh, cô bước vào gắt giọng, mạnh dạn gọi 1 ly cafe đen không đường (bình thường cô chỉ uống sinh tố hoặc trái cây dầm sữa) Tay u...

Thứ Hai, 9 tháng 1, 2017

18 tuổi, tôi ngỏ lời. Em do dự:
- Mình mới là sinh viên mà anh...
Tôi chờ đợi.
Ngày ra trường, tôi ngỏ lời. Em ngại ngần:
- Em muốn yêu một người có công việc ổn định...
Tôi đợi chờ.
5 năm sau, tôi ngỏ lời. Em bâng quơ:
- Em thích một chàng trai có sự nghiệp riêng của mình...
Tôi bỏ việc, ra ngoài làm riêng.
Ngày tôi 30, hẹn em trong một chiều mưa se sắt. Gió đầu mùa mơn man, vun vào những trái tim còn lỡ nhịp yêu thương.
Tôi đặt chiếc chìa khoá Camry 2.0E 2017 cóng cựa lên bàn, phả làn khói cigar lên những cô đơn còn bỏ ngỏ. Còn em thì gục vào vai tôi thủ thỉ:
- Anh sẽ cưới em chứ?
Tôi im lặng thay cho một lời từ chối...Tôi còn yêu em không? Có chứ. Nhưng một thằng shipper bao cao su và thuốc cường dương kiêm lái xe như tôi, sao xứng với lá ngọc cành vàng như em.

18 tuổi, tôi ngỏ lời. Em do dự:

18 tuổi, tôi ngỏ lời. Em do dự: - Mình mới là sinh viên mà anh... Tôi chờ đợi. Ngày ra trường, tôi ngỏ lời. Em ngại ngần: - Em muốn yêu một ...

Chủ Nhật, 8 tháng 1, 2017

Giữa trưa nắng trang trang tại ngã tư Cửa nam, em gác ghi một tay cầm ô cong phao đẩy rào chắn ra chặn đường. 
Cả đoàn người dừng lại tắt máy ngao ngán chờ, thêm một đoàn xe sang và mấy ông taxi nhả khỏi làm không khí như đặc quánh. 
Năm phút sau nghe 
tiếng còi tàu từ xa ai cũng thở phào như sắp được giải thoát.
Thêm năm phút nữa em cầm ô chạy ra đứng ở đầu hàng rào, tàu hú còi inh ỏi. Thì ra chỉ là một cái đầu tầu chuyển ga chạy qua. 
Chẳng ai nói với ai câu nào nhưng gần như đồng thanh. ĐKM

Giữa trưa nắng trang trang tại ngã tư Cửa nam,

Giữa trưa nắng trang trang tại ngã tư Cửa nam, em gác ghi một tay cầm ô cong phao đẩy rào chắn ra chặn đường.   Cả đoàn người dừng lại tắt m...

Thứ Bảy, 7 tháng 1, 2017

Truyện ngắn: Vợ tôi lái xe (st)

Nửa đêm tỉnh dậy không thấy vợ đâu, tôi liền chạy xuống nhà, thấy vợ đang ngồi trên ghế sôfa, hai tay huơ huơ đưa ra, xoay tròn như đang tập Yoga, hai chân đạp đạp như con gà đang bị cắt tiết. Nghĩ là vợ bị mộng du hoặc ma nhập, tôi chạy tới đập đập và gọi vợ thảm thiết. Vợ quay ra nhe răng trắng ởn, cười và bảo: "Em vừa đăng ký học lái ô tô. Thầy giáo bảo sức khỏe của em có thừa nhưng kỹ năng của em còn yếu, về phải tự luyện thêm" - nói rồi vợ lại huơ huơ quay tay, chân tiếp tục đạp đạp thình thịch vào gầm bàn.

Đêm thì thức khuya tự luyện lái, sáng lại dậy sớm ôn thi lý thuyết, nên mắt vợ quầng thâm, mặt hốc hác, mồm lúc nào cũng ngáp ngáp như thằng nghiện. Tôi thương vợ quá liền động viên: "Cố lên em! Anh tin là với kinh nghiệm 2 lần thi trượt tốt nghiệp và 3 lần thi trượt đại học, thì em cũng sẽ không quá sốc nếu tiếp tục thi trượt bằng lái xe".

Ấy vậy mà cuối cùng vợ tôi cũng thi đỗ và lấy được bằng lái ô tô. Tôi không rõ ông nào đã bất cẩn mà cấp bằng cho vợ tôi, nhưng tôi nghĩ là ông ấy nợ những người tham gia giao thông đường bộ - (và thậm chí là đường thủy) ở những khu vực mà vợ tôi sắp lái xe qua - một lời xin lỗi, bởi ông ta đã vô tình làm tăng mức độ rủi ro mà những người đó có khả năng gặp phải khi chẳng may lưu thông cùng đường với vợ tôi.
Vừa lấy bằng về xong, vợ dí ngay cái bằng vào mặt tôi, rồi ngửa tay ra, yêu cầu tôi giao chìa khóa xe để vợ tự lái về quê thăm mẹ. Tôi run run móc chìa khóa trao cho vợ mà thấy lòng ngập tràn một nỗi lo sợ xen lẫn đau đớn, xót xa vô cùng khó tả - hệt như hôm làm lễ cưới ở nhà thờ, lúc cha đạo yêu cầu tôi trao nhẫn cho vợ và tuyên bố rằng từ nay con sẽ phải sống suốt đời cùng người đàn bà này dù có phải trải qua bao khổ nhục, đắng cay...

Chiếc xe hệt như con ngựa trung thành, không ưa chủ mới, nó bất mãn, gầm rú, rung lên bần bật rồi mãi mới chịu loằng ngoằng lao đi...
Nhìn con xe mình hết mực nâng niu và ra sức gìn giữ bấy lâu đang bị vợ bạo hành mà tim tôi đau như bị hoạn...

Vừa đi được một lát, tôi đã thấy vợ gọi điện về: "Anh ơi! Nếu cái thằng xe đằng trước nó nhấp nháy đèn bên trái, tức là nó sắp rẽ trái, và mình phải tránh về bên phải đúng không anh?". "Ừ! Đúng rồi". Ít sau, vợ lại gọi: "Anh ơi! Nếu cái thằng xe đằng trước nó nhấp nháy đèn bên phải, tức là nó sắp rẽ phải, và mình phải tránh về bên trái đúng không anh?". "Ừ! Đúng rồi". Và chửa kịp đặt máy xuống, đã lại thấy vợ gọi tiếp: "Anh ơi, cái thằng xe đằng trước, nó vừa nhấp nháy đèn bên trái, vừa nhấp nháy đèn bên phải tức là sao anh?". "À, là nó báo nó sẽ đi thẳng đó em!". "Vậy ạ! Thế mà em loằng ngoằng mãi chả biết nó rẽ bên nào để tránh". "Vậy cuối cùng em xử lý sao?". "Dạ! Vì không biết tránh bên nào nên em tông thẳng vào đít nó rồi".

Cuối cùng tôi cũng được thở phào khi vợ gọi điện báo đã về đến quê an toàn. Tuy vậy, giọng vợ có vẻ buồn buồn: "Xe mình bị chập rồi anh ơi: em gạt cái que để bật xi-nhan thì cái thanh gạt mưa nó lại hoạt động, còn em gạt cái que để bật thanh gạt mưa thì cái đèn xi-nhan nó lại hoạt động". Tôi cố ghìm giọng, bảo: "Ai chập thì không rõ, nhưng chắc chắn xe nhà mình không chập: cái que mà em nghĩ là để bật xi-nhan ấy chính là cái que để bật thanh gạt mưa. Còn cái que mà em nghĩ là để bật thanh gạt mưa thì nó lại là cái que để bật xi-nhan, hiểu chưa?".

Tưởng yên rồi thì đến chiều, vợ lại gọi, giọng thất thanh: "Anh ơi! Xe mình bị trộm vặt mất vô lăng rồi! Em không thấy cái vô lăng đâu cả". Tôi hơi ngạc nhiên, vì trộm vặt gương, vặt logo, vặt đèn, hay thậm chí vặt bánh xe thì tôi đã nghe, chứ vặt vô lăng thì tôi chưa thấy bao giờ. Tôi bảo vợ bình tĩnh, kiểm tra kỹ lại coi. Vợ xem xét một hồi thì gọi lại, cười: "À! Thấy rồi anh ơi! Vô lăng vẫn còn ở ghế trước, em vội quá ngồi nhầm vào ghế sau nên nhìn mãi không thấy đâu, tưởng mất!".

Gần tối, vợ mới lái xe từ quê lên đến nơi. Tôi định ra chợ mua đồ ăn thì vợ bảo không cần vì có đồ ăn rồi. Xong vợ mở cốp, lôi ra hai con chó, ba con gà và bốn năm con vịt: tất cả chúng đều đã qua đời, mắt trợn ngược, mồm há ra - chứng tỏ chúng đã phải chịu một cái chết oan ức và đầy tức tưởi. Tôi chưa kịp hiểu chuyện gì thì vợ đã giải thích ngay: "Là tại chúng nó sang đường không chịu quan sát nên lao vào xe em đấy!". À! Hóa ra, đây là những nạn nhân - à nhầm, không phải nạn nhân, mà là "nạn súc vật" - đã thiệt mạng dưới vô lăng của vợ tôi trên quãng đường hơn 10 kilomet từ quê lên đây. Tất nhiên, nhà tôi không thể xơi hết số tử thi ấy, đành gọi mấy ông bợm nhậu trong khu đến khuân bớt đi giúp.

Từ đó, mỗi lần nghe tin vợ tôi đang lái xe ở quê lên là mấy bợm nhậu đã đợi sẵn trước cửa nhà tôi để chực xin gà, xin chó - ông nào cũng một vẻ sốt ruột ra ra vào vào, mong như mong mẹ về chợ. Rồi khi vợ tôi về tới, cốp xe mở ra, là mấy ông bợm nhậu ấy lao đến, nhao nhao: Tao lấy con chó vàng... Con gà chọi là của tao... Tao nhận con vịt kia rồi đấy... khiến cho không khí rất náo nhiệt, rộn ràng, ngập tràn tiếng tranh giành, chửi bới, hệt như mấy ông xe ôm ngoài bến xe mỗi lần có xe khách tuyến tỉnh về tới...
Nhưng cũng chỉ được một vài tuần đầu, bởi càng về sau, lượng chó gà càng ít đi, thậm chí cái lần gần đây nhất, vợ tôi ở quê lên, mở cốp xe ra, chỉ có mỗi con gà nằm còng queo! Mấy ông bợm nhậu bảo chắc do tay lái của vợ tôi đã điêu luyện hơn, nên tránh được gà chó. Còn tôi thì lại nghĩ khác: giống như tôm cá ở biển khơi, nhiều thì nhiều, nhưng nếu khai thác bừa bãi thì cũng tới ngày cạn kiệt; chó với gà ở đường cũng thế, lắm thì lắm, nhưng nếu đâm mãi, thì cũng sẽ tới ngày vắng bóng...

Tôi chợt nhớ tới cái câu khẩu hiệu thường được in trên mấy tấm biển lớn treo bên đường rằng "An toàn giao thông là trách nhiệm của mọi người". Quả đúng vậy! Là trách nhiệm của mọi người, chứ không phải của vợ tôi, nên vợ tôi thích đi thế nào là quyền của cô ấy!

Truyện ngắn: Vợ tôi lái xe

Truyện ngắn: Vợ tôi lái xe (st) Nửa đêm tỉnh dậy không thấy vợ đâu, tôi liền chạy xuống nhà, thấy vợ đang ngồi trên ghế sôfa, hai tay huơ hu...

Thứ Năm, 5 tháng 1, 2017

Mẹ chứ , chả biết các bác như nào chứ vợ em mà cãi em , em vả cho vỡ mồm , Đấy như tối hôm qua đấy , ngồi ăn cơm mãi mà không xong , em chửi cho " ăn mẹ mày nhanh lên cho bố mày còn đi rửa bát , giặt quần áo với lau nhà " mà cấm có cãi , cứ cun cút cun cút mà ăn thôi . Còn tối trước cãi nhau , con vợ em phải quỳ trước mặt em , đéo vứt cái chổi đi còn lâu em mới chui ra khỏi gần giường. Léng phéng với em mà được à

Mẹ chứ , chả biết các bác như nào chứ vợ em mà cãi em

Mẹ chứ , chả biết các bác như nào chứ vợ em mà cãi em , em vả cho vỡ mồm , Đấy như tối hôm qua đấy , ngồi ăn cơm mãi mà không xong , em chửi...

Thứ Tư, 4 tháng 1, 2017

Một cô gái sau khi cãi nhau với bạn trai, tức phát khóc nhưg lại sỹ diện, không dám về nhà khóc. Sau đó nghĩ thôi thì đến nhà tang lễ khóc luôn, bởi vì khóc ở đó thì cũng chẳng ai thấy kì lạ cả. Thế là cô nàng tìm một nơi đang cữ hành tang lễ cho một ông lão, cảm thấy yên tâm rồi quỳ xuống đất khóc nức nở.
Có 2 ngừoi phụ nữ trung niên thấy thế thì oán trách:" Con ma chết tiệt này, dám có bồ nhí bên ngoài". Bàn bạc xong bước tới đỡ cô gái dậy an ủi:" Em ba à, thấy em khóc thương tâm thế này, bọn chị quyết định chia cho em 1 tỷ 50 triệu tiền mặt, nhà cửa đất đai cổ phiếu gì đó thì em...em... đừng nghĩ tới có được không?".
Kết luận: Đến những nơi lạ, gặp những người lạ, có khi bạn sẽ thu hoạch được điều bất ngờ! Mở rộng mối quan hệ rất quan trọng đấy!
st

Một cô gái sau khi cãi nhau với bạn trai,

Một cô gái sau khi cãi nhau với bạn trai, tức phát khóc nhưg lại sỹ diện, không dám về nhà khóc. Sau đó nghĩ thôi thì đến nhà tang lễ khóc l...

Thứ Ba, 3 tháng 1, 2017

Làm bóng đá kiểu Trung Quốc, quyết tâm chính trị đặt trên kinh tế

Nếu như thị trường bóng đá Trung Quốc ngày càng trở thành điểm thu hút các cầu thủ danh tiếng đó là nhờ các khoản tiền lương cực lớn hơn hẳn mọi trung tâm bóng đá khác của thế giới. Việc đổ cả núi tiền vào bóng đá để phục vụ mục đích chính trị nhiều hơn là làm ăn kinh tế. Nhưng vấn đề đáng quan tâm nữa là họ lấy tiền từ đâu để ném vào cuộc chơi bóng đá.

Trước khi khép lại năm 2016, Trung Quốc một lần nữa khiến cả làng bóng đá thế giới sử sốt các thương vụ đình đám của câu lạc bộ Thượng Hải Thân Hoa ( Shanghai Shenhua) bỏ ra 38 triệu euro chỉ để trả lương năm cho tiền đạo người Achentina Carlos Tevez.

Đó chỉ mà một trong những một minh họa mới nhất cho sự bùng nổ thị trường chuyển nhượng cầu thủ bóng đá ở Trung Quốc mà theo các nhà phân tích thì đó là điều phi lý về mặt kinh tế. Một sự phi lý bắt nguồn từ quyết tâm chính trị của chế độ Bắc Kinh.

Cũng cần nói thêm là hai tên tuổi lớn nhất làng bóng đá thế giới hiện nay là Lionel Messi và Cristiano Ronaldo cũng mới chỉ có được mức lương 20 triệu euro mỗi năm. Trước Tevez là thương vụ hôm 23/12 kéo danh thủ người Brazil Oscar từ câu lạc bộ lớn của Anh Chelsea về Thượng Hải với cái giá 71 triệu euro, một kỷ lục ở châu Á cho đến lúc này.

Như vậy là trong năm 2016, thị trường bóng đá Trung Quốc đã vượt thị trường bóng đá Anh với mức chi tiêu là 1,1 tỷ euro. Theo ghi nhận của trang mạng Transmarkt chuyên thông tin về thị trường chuyển nhượng cầu thủ ngay khi ở mùa chuyển nhượng đông đầu năm 2016, các câu lạc bộ bóng đá Trung Quốc đã vượt các đội bóng Anh. Họ bỏ ra tới 331 triệu euro để kéo 163 cầu thủ từ khắp nơi trên thế giới về chơi trên các sân cỏ Trung Quốc.

Các câu lạc bộ Trung Quốc không còn chơi hàng thải

Nếu như trước đây các câu lạc bộ bóng đá Trung Quốc chủ yếu chỉ lôi kéo được các cầu thủ Brazil chưa nổi danh hay các tên tuổi đã ở vào cuối chiều của sự nghiệp như kiểu danh thủ Pháp Nicolas Anelka, thì giờ đây họ bắt đầu nhằm tới các ngôi sao sáng nhất trên sân cỏ thế giới.

Chỉ trong vòng hơn một năm trở lại đây, sân cỏ Trung Quốc đã xuất hiện các ngôi sao lớn thực sự như : Oscar, Gervinho, Hulk, Lavezzi, Jackson Martinez, Fredy Guarin, Ramirez, Alex Teixeira, Carlos Tevez. Đó là những cái tên vẫn luôn là sự thèm muốn của các câu lạc bộ lớn ở châu Âu.

Nhằm tới cả CR7

Sau Oscar và Tevez, người Trung Quốc đang nghĩ đến việc lôi kéo Mario Balotelli, Wayne Rooney, Angel Di Maria… và thâm chí cả Cristiano Ronaldo. Tuy nhiên, Jorge Mendes, người đại diện của Ronaldo, trong một cuộc phỏng vấn trên kênh truyền hình Sky Sport Italia mới đây đã khẳng định là Quả bóng vàng 2016 đã từ chối đề nghị mức lương 100 triệu euro một năm để về chơi cho một câu lạc bộ Trung Quốc. Ông này bình luận « tiền không làm nên tất cả mọi thứ được ».

Đầu tư nhiều, nhưng vẫn không cải thiện trình độ đội tuyển

Mặc dù vậy chân trời hy vọng của bóng đá Trung Quốc cũng như củacác nhà lãnh đạo Trung Quốc vẫn còn quá xa. Bởi lẽ, Trung Quốc mới chỉ có một lần được dự Cúp bóng đá thế giới, đó là vào năm 2002. Hiện tại đội tuyển quốc gia vẫn lẹt đẹt đứng ở thứ 82 trong bảng xếp hạng của FIFA. Tức là đất nước đông dân nhất thế giới với hơn 1,3 tỷ người này vẫn còn xếp sau quần đảo Cap Vert, chỉ có khoảng 300 nghìn dân.

Thế nhưng, những người làm bóng đá Trung Quốc vẫn cứ hy vọng. Để vực dậy đội tuyển quốc gia đã trên đà bị loại khỏi Cúp thế giới 2018, họ đã không tiếc tiền mới ông thầy người Ý Marcelo Lippi về làm huấn luyện viên. Kết quả là đội tuyển Trung Quốc vẫn tiếp tục đứng cuối bảng đấu loại và hầu như không còn hy vọng gì.

(Nguồn RFI)

RFI vietnamese Làm bóng đá kiểu Trung Quốc, quyết tâm chính trị đặt trên kinh tế

Làm bóng đá kiểu Trung Quốc, quyết tâm chính trị đặt trên kinh tế Nếu như thị trường bóng đá Trung Quốc ngày càng trở thành điểm thu hút các...

Thứ Hai, 2 tháng 1, 2017

Một con cáo phát hiện một chuồng gà, nhưng con cáo đó vì quá mập nên không thể chui lọt qua hàng rào để ăn gà. Thế là nó nhịn đói suốt ba ngày, cuối cùng đã vào được. Tuy nhiên, sau khi ăn no nê rồi, chiếc bụng phình to nên lại không ra được nữa, đành phải bắt đầu nhịn đói lại ba ngày mới ra được. Cuối cùng nó xót xa than thở rằng, bản thân mình ngoài nhất thời sướng miệng ra, trên cơ bản hoàn toàn là phí công vô ích.
Đời người không phải cũng như vậy sao?? Đến trần truồng mà ra đi cũng trần truồng. Không ai có thể mang theo tài sản và danh vọng mà mình đã vất vả kinh doanh một đời để theo cùng.
Dùng tuổi trẻ để kiếm tiền, nhưng tiền lại không mua lại được tuổi trẻ. Dùng mạng sống để kiếm tiền, nhưng tiền lại không mua lại được mạng sống. Dùng hạnh phúc để đổi lấy tiền, nhưng tiền lại không mua lại được hạnh phúc. Dùng thời gian để kiếm tiền, nhưng tiền lại không mua lại được thời gian.

Một con cáo phát hiện một chuồng gà

Một con cáo phát hiện một chuồng gà, nhưng con cáo đó vì quá mập nên không thể chui lọt qua hàng rào để ăn gà. Thế là nó nhịn đói suốt ba ng...

Chủ Nhật, 1 tháng 1, 2017

Đi nhậu về say vợ ra lôi vào liền vung tay tát cho phát : tôi là zai đã có vợ, cô đừng động vào người tôi. Vợ rơi nước mắt vì đau và vì cảm động . Chồng vừa lấy lại niềm tin vừa trả dc thù . Kế này binh pháp gọi la nhất tiễn song điêu (1 mũi tên trúng 2 đích)

Đi nhậu về say vợ ra lôi vào liền vung tay tát cho phát

Đi nhậu về say vợ ra lôi vào liền vung tay tát cho phát : tôi là zai đã có vợ, cô đừng động vào người tôi. Vợ rơi nước mắt vì đau và vì cảm ...
Thầy giáo: em học hành thế này à! Đưa sdt bố mẹ em đây để tôi gọi về nói chuyện!
.
Học sinh : (ấp úng) dạ thưa 0122...
.
Thầy giáo: Thôi thôi tưởng viettel thì tôi gọi chứ ngoại mạng thì thôi!!

Thầy giáo: em học hành thế này à!

Thầy giáo: em học hành thế này à! Đưa sdt bố mẹ em đây để tôi gọi về nói chuyện! . Học sinh : (ấp úng) dạ thưa 0122... . Thầy giáo: Thôi thô...

 

Thuốc điều trị bệnh xuất tinh sớm ở nam giới mua bán ở đâu tại TPHCM Hà Nội © 2015 - Designed by Templateism.com, Plugins By MyBloggerLab.com

0936700000