Vụ Trịnh Xuân Thanh còn liên quan tới người khác nữa nên mới phải vất vả như thế để có anh ấy. Không phải chỉ liên quan tới anh Thăng. Thời gian sắp tới tài liệu sẽ ra như bươm bướm.
Bị giật lông dái đau lắm chứ bộ hehe
Vụ Trịnh Xuân Thanh còn liên quan tới người khác nữa nên mới phải vất vả như thế để có anh ấy. Không phải chỉ liên quan tới anh Thăng. Thời gian sắp tới tài liệu sẽ ra như bươm bướm.
Bị giật lông dái đau lắm chứ bộ hehe


Một câu chuyện cảm động.
Anh hẹn chị ra quán cà phê trước nhà ga chính của thành phố Bremen. Câu đầu tiên khi gặp anh, chị nói trong sự cáu gắt, ông lại bán xe rồi hay sao mà lại đi tàu lên đây. Anh cúi đầu trả lời lý nhí trong sự hổ thẹn, ừ, bán rồi, vì cũng không có nhu cầu lắm. Chị sầm mặt xuống, ông lúc nào cũng vậy, suốt đời không thể ngóc đầu lên được, hẹn tôi ra đây có chuyện gì vậy? Khó khăn lắm anh mới có thể nói với chị điều anh muốn nhờ cậy. Chị cũng khó khăn lắm mới có thể trả lời từ chối anh, nhưng mà gia đình tôi đang yên lành, nếu đưa con bé về e rằng sẽ chẳng còn được bình yên.
Anh năn nỉ, nhưng thật sự là anh rất bối rối, con bé đã đến tuổi dậy thì, anh là đàn ông, không thể gần gũi và dạy dỗ chu đáo cho nó được, anh chưa bao giờ cầu xin em điều gì, chỉ lần này thôi, chỉ nửa năm hay vài ba tháng cũng được, em là phụ nữ, em gần nó, em hướng dẫn và khuyên bảo nó trong một thời gian, để nó tập làm quen với cuộc sống của một thiếu nữ, sau đó anh lại đón nó về.
Chị thở dài, ông lúc nào cũng mang xui xẻo đến cho tôi, thôi được rồi, ông về đi, để tôi về bàn lại với chồng tôi đã, có gì tôi sẽ gọi điện thông báo cho ông sau. Anh nhìn chị với ánh mắt đầy hàm ơn. Anh đứng dậy, đầu cúi xuống như có lỗi tiễn chị ra xe rồi thở dài, lùi lũi bước vào nhà ga đáp tàu trở lại Hamburg.
Anh và chị trước kia là vợ chồng. Họ yêu nhau từ hồi còn học phổ thông. Anh đi lao động xuất khẩu ở Đông Đức. Chị theo học Đại học Sư phạm Hà Nội 1. Ngày bức tường Berlin sụp đổ, anh chạy sang phía Tây xin tị nạn. Chị tốt nghiệp Đại học và về làm giáo viên cấp 3 huyện Thái Thụy, Thái Bình. Họ vẫn liên lạc và chờ đợi nhau.
Khi đã có giấy tờ cư trú hợp lệ, anh về làm đám cưới với chị, rồi làm thủ tục đón chị sang Đức.
Vừa sang Đức, thấy bạn bè anh ai cũng thành đạt. Đa số ai cũng có nhà hàng, hay cửa tiệm buôn bán. Chỉ có anh là vẫn còn đi làm phụ bếp thuê cho người ta. Chị trách anh vô dụng. Anh không nói gì, chỉ hơi buồn vì chị không hiểu, để có đủ tiền bạc và điều kiện lo thủ tục cho chị sang được đây, anh đã vất vả tiết kiệm mấy năm trời mới được. Nên không dám mạo hiểm ra làm ăn, "Đồ cù lần, đồ đàn ông vô dụng…", đó là câu nói của miệng chị dành cho anh, sau khi anh và chị có bé Hương.
Bé Hương sinh thiếu tháng, phải nuôi lồng kính đến hơn nữa năm mới được về nhà.
Khi bác sĩ thông báo cho vợ chồng anh biết bé Hương bị thiểu năng bẩm sinh. Giông tố bắt đầu thực sự nổi lên từ đó. Chị trách anh, đến một đứa con cũng không làm cho ra hồn, thì hỏi làm được gì chứ. Anh ngậm đắng nuốt cay nhận lỗi về mình và dồn hết tình thương cho đứa con gái xấu số.
Bé Hương được 3 tuổi, chị muốn ly dị với anh. Chị nói, ông buông tha cho tôi, sống với ông đời tôi coi như tàn. Anh đồng ý, vì anh biết chị nói đúng. Anh là người chậm chạp, không có chủ kiến và không có chí tiến thân, sống an phận thủ thường. Nếu cứ rằng buộc sẽ làm khổ chị.
Bé Hương 3 tuổi mà chưa biết nói. Chị cũng rất thương con, nhưng vì bận bịu làm ăn nên việc chăm sóc con bé hầu hết là do anh làm. Vì vậy mà con bé quấn quít bố hơn mẹ.
Biết vậy nên chị cũng rất yên tâm và nhẹ nhõm nhường quyền nuôi dưỡng con bé cho anh khi làm thủ tục ly hôn.
Ly dị được gần 1 năm thì chị tái giá. Chị sinh thêm một đứa con trai với người chồng mới.
Thành phố Bremen là thành phố nhỏ. Người Việt ở đó hầu như đều biết nhau. Chị cảm thấy khó chịu khi thỉnh thoảng bắt gặp cha con anh đi mua sắm trên phố. Chị gặp anh và nói với anh điều đó. Anh biết ý chị nên chuyển về Hamburg sinh sống.
Chị không phải là người vô tâm, nên thỉnh thoảng vẫn gửi tiền nuôi dưỡng con cho anh. Trong những dịp năm mới hay noel, chị cũng có quà riêng cho con bé, nhiều năm, nếu có thời gian, chị còn đến trực tiếp tặng quà cho con bé trước ngày lễ giáng sinh nữa.
Thấm thoát đó mà giờ đây con bé đã sắp trở thành một thiếu nữ. Tuy chị không biết cụ thể thế nào. Nhưng chị biết dù con bé lớn lên trong tật nguyền hẩm hiu, nhưng anh rất thương nó. Chị cũng biết con bé gặp vấn đề trong giao tiếp, phải đi học trường khuyết tật. Nhưng con bé rất ngoan. Anh cũng không phải vất vả vì nó nhiều. Nó bị bệnh thiểu năng, trí tuệ hạn chế, phát âm khó khăn. Tuy vậy nó vẫn biết tự chăm sóc mình trong sinh hoạt cá nhân. Thậm chí nó còn biết giúp anh một số công việc lặt vặt trong nhà.
Chồng chị đã đồng ý cho chị đón con bé về tạm sống với chị vài tháng, với điều kiện trong thời gian con bé về sống chung với vợ chồng chị, anh không được ghé thăm. Chị cũng muốn thế, vì chị cảm thấy hổ thẹn khi phải tiếp xúc với vẻ mặt đần đần dài dại của anh.
Vợ chồng chị đã mua nhà. Nhà rộng, nên con bé được ở riêng một phòng. Chị đã xin cho con bé theo học tạm thời ở một trường khuyết tật ở gần nhà. Con bé tự đi đến trường và tự về được. Đi học về, nó cứ thui thủi một mình trong phòng. Đứa em trai cùng mẹ của nó, mẹ nó, và bố dượng nó rất ít khi quan tâm đến nó. Niềm vui duy nhất của nó là chờ điện thoại của bố. Nó phát âm không chuẩn và nói rất khó khăn, nên hầu như nó chỉ nghe bố nói chuyện. Bố dặn dò nó rất nhiều và thỉnh thoảng còn hát cho nó nghe.
Em trai nó học thêm Piano, nên nhà mẹ nó có cái đàn Piano rất đẹp để ở phòng khách. Có lần nó sờ và bấm bấm vài nốt. Mẹ mắng nó không được phá đàn của em. Nên từ đó nó không dám đụng đến nữa. Có hôm anh gọi điện thoại cho nó, nó nghèn nghẹn nói lỏm bỏm,.. đàn..đàn…klavia….con muốn… Anh thở dài và hát cho nó nghe.
Tháng đầu, hầu như ngày nào anh cũng gọi điện thoại cho nó. Rồi thưa dần, thưa dần. Cho đến một ngày anh không gọi cho nó nữa. Sau một tuần đăng đẳng không nghe anh gọi điện thoại. Con bé bỏ ăn và nằm bẹp ở nhà không đi học. Chị không biết gì cứ mắng nó dở chứng.
Một đêm, chị bỗng bật choàng dậy khi nghe tiếng đàn Piano vang lên. Chị chạy ra phòng khách, thấy con bé đang ngồi đánh đàn say sưa. Nó vừa đánh vừa hát thì thầm trong miệng. Chị cứ há hốc mồm ra kinh ngạc. Chị không thể tưởng tượng nổi là con bé chơi Piano điêu luyện như vậy. Chị chợt nhớ ra, đã có lần anh nói với chị, con bé ở trường khuyết tật có học đàn Piano, cô giáo khen con bé có năng khiếu. Lần đó chị tưởng anh kể chuyện lấy lòng chị nên chị không quan tâm, chị đến gần sau lưng nó, và lặng lẽ ngắm nhìn nó đánh đàn. Chị cúi xuống và lắng nghe con bé hát thầm thì cái gì. Chị sởn cả da gà, khi chị nghe con bé hát rõ ràng từng tiếng một, mà lại là hát bằng tiếng Việt hẳn hoi: "…Nhớ những năm xa xưa ngày cha đã già với bao sầu lo…sống với cha êm như làn mây trắng…nhớ đến năm xưa còn bé, đêm đêm về cha hôn chúng con….với tháng năm nhanh tựa gió..ôi cha già đi cha biết không…". Chị vòng tay ra trước cổ nó và nhẹ níu, ôm nó vào lòng. Lần đầu tiên chị ôm nó âu yếm như vậy. Chị thấy tay mình âm ấm. Nó ngừng đàn đưa tay lên ôm riết tay mẹ vào lòng ngực. Nó khóc. Chị xoay vai nó lại, nhìn vào khuôn mặt đầm đìa nước mắt của nó hỏi, con sao vậy hả con yêu của mẹ. Nó ngước nhìn mẹ nó rất trìu mến rồi chìa cho mẹ nó một tờ giấy giấy khổ A4 đã gần như nhàu nát. Chị cầm tờ giấy và chăm chú đọc, rồi thở hắt ra nhìn nó hỏi, con biết bố con bị ung thư lâu chưa. Nó chìa 4 ngón tay ra trước mặt mẹ. Chị hỏi, 4 tháng rồi hả. Nó gật đầu. Chị nhìn chăm chăm vào tờ giấy, và từ từ ngồi thụp xuống nền nhà, rũ rượi thở dài. Con bé hốt hoảng đến bên mẹ, ôm mẹ vào lòng, vuốt mặt mẹ, rồi vừa ấp úng nói vừa ra hiệu cho mẹ. Đại ý là nó diễn đạt rằng: -" Bố lên ở trên Thiên Đường rồi, mẹ yên tâm, con đã xin vào nội trú ở trường dưới Hamburg, ngày mai con sẽ về dưới đó, con không ở lại đây lâu để làm phiền mẹ và em đâu, con về ở tạm đây là vì bố muốn thế, bố muốn mình ra đi được nhẹ nhàng và yên tâm là có mẹ ở bên con.."
Chị cũng ôm nó vào lòng, vỗ vỗ vào vai nó và nói, con gái ngoan của mẹ, ngày mai nếu mẹ sắp xếp được công việc, mẹ sẽ đưa con về Hamburg….
Tôi nghe người ta kể lại chuyện đó, khi đi dự một cuộc biểu diễn nghệ thuật của học sinh khuyết tật và khiếm thị. Khi thấy em gái đệm đàn piano cho dàn đồng ca, cứ khăng khăng đòi phải đàn và hát bài hát "Người Cha Yêu Dấu" bằng tiếng Việt trước, sau đó mới chịu đệm đàn cho dàn đồng ca tiếng Đức. Quá kinh ngạc nên tôi cứ gạn hỏi mãi người trong ban tổ chức. Cuối cùng họ đã kể cho tôi nghe câu chuyện như vậy.


Thấy rất nhiều người, kể cả những người mình khá ấn tượng bình phẩm không hay ho về vụ thách đấu của anh Chau Doan khiến mình rất bất ngờ.
Theo dõi những bài viết của anh lâu nay, mình rất ấn tượng và trân trọng cái Tâm và Tầm của anh ấy. Đây là 1 trong những Facebook khiến mình học được rất nhiều điều hàng ngày.
Năm ngoái cùng An Nhiên đi học Vịnh Xuân, mình tự đặt câu hỏi " Sao những người học võ đạo bây giờ, lại là những người rất bàng quan và thờ ơ trước những bất công?". Anh Chau Doan là người khiến mình còn tin vào những giá trị cốt lõi của võ đạo. Nói chung, có người như anh trên FB, lại viết tốt là không dễ. Có lẽ vì thế, dù thua chóng vánh, anh vẫn rất được nhiều người yêu quý và ủng hộ.
Có 2 điều mà mình muốn nói ở đây, thứ nhất, rất nhiều bạn đặt ra câu hỏi và rồi cười nhạo, vì sao 1 võ sĩ nhỏ bé như vậy lại thách đấu với 1 võ sĩ lớn hơn mình rất nhiều. Mình tin rằng, ở đời, một người đàn ông đích thực luôn phải đặt ra mục tiêu cao, nhiều lúc không tưởng cho mình, và từ đó tập, rèn luyện, vượt qua chính bản thân mình. Bác Châu Toán có thể đặt mục tiêu đoạt giải Fields, anh Nguyễn Quang Thạch đặt mục tiêu mang sách cho 15 triệu trẻ em Việt, để rồi mắt chột cuốc bộ đi từ Hà Nội vào Sài Gòn.Bác Hồ Hữu Hoành nhịn beer gom vàng hàng ngày cho con đi tị nạn giáo dục (
:D) Hay rất nhiều nhiều người nữa. Nếu không có những kiểu điên rồ như vậy, làm sao có thế giới ngày nay?
Dù kết quả thua cuộc, nó sẽ chỉ mang lại những động lực và kinh nghiệm quý cho anh ấy. Và ta là ai mà đi đánh giá?
Điều thứ 2, mình nghĩ sự lo lắng của anh sau khi thua cuộc về việc học sinh sẽ nhìn nhận anh ấy thế nào. Mình tin ngược lại. Sau lần tỉ võ này, số lượng người theo học võ sẽ tăng lên nhiều hơn, cũng như võ đường của anh ấy sẽ phát triển hơn trước. Mình tin anh sẽ giúp cho nhiều võ sinh phát triển hơn nữa sau khi có được những kinh nghiệm lần này.
Chúc anh thành công.


Một chuyện cảm động
Sau khi đọc xong câu chuyện về một ông vua, con trai (mới 5 tuổi) nói với mẹ:
Mẹ, con cũng muốn có 3 vợ... một người sẽ nấu ăn, một người sẽ ca hát, một người sẽ tắm gội cho con...
Mẹ: Và một người sẽ cho con ngủ...
Con trai: Không đâu mẹ. Con vẫn sẽ ngủ cùng mẹ...
(Mắt mẹ chớp chớp, lệ dâng ướt mi... Chúa phù hộ con, con yêu).
Mẹ: Nhưng nếu vậy thì ai sẽ ngủ với 3 người vợ của con???
Con trai: ... Cho họ ngủ với bố...
Bố cảm động tràn trề, nước dâng đầy khóe mắt (và cả khóe miệng): Chúa phù hộ con, con trai!!!



Vietnam halts drilling after 'China threats' - Trung Quốc đe dọa tấn công nếu tiếp tục khoan dầu
Chính phủ Việt Nam đã ra lệnh cho công ty Repsol of Spain, doanh nghiệp đang tiến hành khoan dầu rút khỏi khu vực bãi Tư Chính sau khi Trung Quốc đe dọa tấn công các căn cứ quân sự tại Trường Sa.
Như thường lệ, báo chí được lệnh khâu mồm lại.
Theo BBC





Có vẻ như việc nhờ người khác đứng tên sở hữu tài sản đã là một nhu cầu cấp thiết, không chỉ riêng cán bộ cấp xã như Đồng Tâm mà còn rất nhiều cán bộ cấp cao cũng làm như vậy. Dưới góc nhìn làm ăn, nhu cầu này mở ra một loại hình kinh doanh mới đây.
Một phút cho quảng cáo:
- Nhận đứng tên hộ miễn phí cho đối tượng là quan chức tất cả mọi thứ bao gồm BIỆT PHỦ, ĐẤT ĐAI, CỔ PHIẾU VÀ CẢ BỒ NHÍ
- Ưu tiên quan chức có biệt phủ lớn và bồ nhí đẹp
- Làm ăn uy tín, cam kết hoàn trả đầy đủ khi quan chức hạ cánh an toàn



Có ai trung thành và có lý lịch hoành tráng như anh Thản? Có ai giải quyết được chỗ ăn ở cho người nghèo nhiều hơn anh Thản ? Thế rồi cũng bị thịt thôi.
Vì thế, chúng tôi ăn thịt chó, rất thích ăn thịt chó, để nhắc nhở con cháu rằng trung thành như con chó cũng chỉ là một món nhậu đổi gió.
Thịt chó muôn năm!


Hàng loạt ngân hàng ngoại đang rút vốn khỏi VN
Ngân hàng TMCP Quốc tế ( VIB ) vừa công bố nhận chuyển giao toàn bộ hoạt động của Ngân hàng Commonwealth Bank of Australia (CBA) Chi nhánh TP. Hồ Chí Minh.
HSBC cũng đã muốn thoái 14,9% vốn khỏi Techcombank.
Ngân hàng ANZ Việt Nam ra thông cáo cho biết đã bán toàn bộ mảng dịch vụ ngân hàng bán lẻ tại Việt Nam cho một đối tác nước ngoài là ngân hàng Shinhan Việt Nam.
Standard Chartered cũng đã gây xôn xao thị trường khi bất ngờ rút hai đại diện của mình khỏi ACB, chuẩn bị cho đợt thoái vốn sắp tới.
Chính phủ yêu cầu NHNN có biện pháp cụ thể phấn đấu giảm mặt bằng lãi suất cho vay để giảm chi phí vốn cho DN, phấn đấu tăng trưởng tín dụng cả năm 2017 vượt mức kế hoạch 18%.
Bà con cứ tự đánh giá môi trường kinh doanh sắp tới hehe. Liệu lãi suất có ổn định nổi trong 15 tháng nữa hem hehe.


PHÒ
Kéo hộ em cái khóa! – em phò nói rồi chìa tấm lưng trần lấm tấm mấy đám mụn cám về phía tôi. Chiếc váy chỉ mới kéo được một phần khóa buông lơi trên bờ hông thon tròn còn đang hằn lên những vệt đỏ nhằng nhịt bởi những đầu ngón tay bấu miết. Tôi vừa kéo khóa cho em phò vừa quay mặt đi vì thứ nước hoa hăng hắc cùng cái mùi khen khét của mồ hôi, tanh nồng của bao cao su ám trên người em ấy xộc vào mũi tôi làm tôi rùng mình. Thế mới thấy, cái ham muốn bản năng của một con đực có thể khiến một gã đàn ông hụp mặt, liếm láp, hít hà vào đúng cái chỗ mà chỉ ít phút sau đó thôi hắn đã phải rùng mình khi ngửi thấy!
Tôi kéo khóa quần, móc ví, lôi ra tờ 5 lít, nhưng em phò đã xua tay rối rít: "Anh chuyển khoản cho em vào tài khoản này nhé!". "Tại sao?" – Tôi ngạc nhiên hỏi lại, em phò nhẹ nhàng giảng giải: "Em bán dâm online, mà nhà nước vừa ban hành quy định là các doanh nghiệp hoặc cá nhân bán hàng online đều phải nộp thuế. Bởi thế, phải giao dịch qua tài khoản ngân hàng thì mới có cơ sở để truy thu". Tôi bảo: "Em cứ giao dịch tiền mặt thì họ cũng làm sao biết được".
Em phò vừa chỉnh lại xu-chiêng, vừa cất giọng điềm nhiên: "Thuế là nguồn thu chủ yếu của ngân sách quốc gia. Ai cũng nghĩ như anh thì nước ta sẽ ra sao? Sẽ phát triển và tiến bộ thế nào?". "Nhưng…" – tôi chửa kịp nói hết câu thì em phò đã ngắt lời: "Em hiểu ý anh! Nếu em cố tình thì sẽ trốn được ngay, chả khó khăn gì. Nhưng em không muốn làm trái với lương tâm nghề nghiệp của mình. Em quan niệm rằng: Nếu mình có tâm với nghề thì sẽ được tổ nghề phù hộ. Chỉ cần tổ nghề cho em mạnh khỏe, da dẻ trắng trẻo, múp rụp, nước non tràn trề, thì chỉ vài cuốc là đủ bù vào tiền thuế. Còn nếu làm láo, tổ nghề giận, tổ nghề mà trừng phạt thì hậu quả kinh khủng lắm. Em đã từng chứng kiến nhiều đứa bị tổ nghề phạt cho có kinh cả tháng trời, không tiếp khách được, đói há mồm, rồi thì cả mang bầu, rồi lậu, rồi giang mai…".
"Vậy ước mơ của em là gì?" – nghe tôi hỏi, em phò hồ hởi: "Em ước trong năm nay sẽ dành dụm đủ tiền để đi thẩm mỹ lại toàn bộ: làm hồng đầu ti, xóa thâm vùng kín, uốn xoăn lông bẹn, niềng răng, nâng ngực, bơm mông, rồi em sẽ đi thi hoa hậu. Khi có cái danh hiệu hoa hậu rồi, tuy bản chất công việc vẫn vậy thôi, nhưng thu nhập cao hơn, đỡ mất sức hơn vì không phải tiếp nhiều khách. Lúc đó, việc kiếm được mười lăm, mười bảy tỉ là không khó, tất nhiên là phải làm hợp đồng, giấy tờ, ghi âm đầy đủ để làm bằng chứng lúc ra tòa".
Tôi tạm biệt em phò, không quên bo thêm cho em một ít – tất nhiên là cũng chuyển khoản. Thường, tôi chỉ bo một lít, cùng lắm là lít rưỡi, nhưng hôm nay, khi biết số tiền bo ấy của mình sẽ được tính thuế, làm giàu cho đất nước, thì tôi mạnh dạn bo luôn hai lít…
Giá ai cũng biết trân trọng tiền thuế của dân như em phò ấy, thì đất nước mình lo gì không giàu mạnh, sánh vai với các cường quốc năm châu?
Tác giả: Võ Tòng Đánh Mèo


Thuốc điều trị bệnh xuất tinh sớm ở nam giới mua bán ở đâu tại TPHCM Hà Nội © 2015 - Designed by Templateism.com, Plugins By MyBloggerLab.com