TRINH ƠI, EM VỀ ĐI
(Thơ ăn cắp vẫn)
Anh vẫn chờ em và thuê tạm một căn phòng
Gần hai chục mét vuông giữa trung tâm khu Hoàng Cầu ọp ẹp
Dù không có nơi đậu Rollroy hay là Mê-xa-đéc
Nhưng cũng vừa đủ chỗ nằm cho cả hai ta.
Về đi em, hạnh phúc ở đâu xa!
Mưa giột mái tôn thì mình mang xô ra hứng
Ở bên ấy, cánh đàn ông nó rất chi là thực dụng
Chúng chỉ biết giàu lên và ganh tỵ với đời. .
Về đi Trinh! Anh cũng oải mẹ nó rồi
Sáng úp mỳ tôm, trưa thì phang bún đậu
Chiều đến ngẩn ngơ chờ mấy thằng alo đi nhậu
Nốc thật say nhưng tuyền bia cỏ mí riệu cồn.
Ta sẽ sống cùng nhau bằng gặm nhấm mảnh tâm hồn
Chứ cần nol gì đô la hay nến hồng vang trắng
Quan trọng nhất là thấy đời mình thi thoảng lắng
Chiêu ngụm nhân trần trong nghi ngút điếu Thăng Long.
Về đi em, hãy cứ tự bằng lòng
Với tất cả những cơ hàn mà chúng mình đang sẵn có
Kệ mẹ cuộc đời đẩy đưa khi lên voi xuống chó
Nếu một ngày kia trúng Viettlot đừng đùa.
Ở bên kia dù em tiền bạc có dư thừa
Nhưng cũng chả là cái đinh gì so với hàng trăm đứa khác
Về bên anh bốn mùa cơm rau đạm bạc
Nhưng cũng chả phải đến tầm đi cạp đất mà ăn.
Về đi Trinh! Anh đang mỏi hết cả răng
Sái mẹ quai hàm vì chiều qua vừa nhai con mực
Vớ phải con làm bằng cao su mới nhục
Thực phẩm bẩn à? Anh quen bố từ lâu.
Về đi em, anh đéo gọi nữa đâu!
Nếu không về là anh điên lên chửi đấy
Đời sáu chục thôi và xuân xanh cũng vậy
Cứ ở bên này ta rau cháo nuôi nhau!
(Thơ ăn cắp vẫn)
Anh vẫn chờ em và thuê tạm một căn phòng
Gần hai chục mét vuông giữa trung tâm khu Hoàng Cầu ọp ẹp
Dù không có nơi đậu Rollroy hay là Mê-xa-đéc
Nhưng cũng vừa đủ chỗ nằm cho cả hai ta.
Về đi em, hạnh phúc ở đâu xa!
Mưa giột mái tôn thì mình mang xô ra hứng
Ở bên ấy, cánh đàn ông nó rất chi là thực dụng
Chúng chỉ biết giàu lên và ganh tỵ với đời. .
Về đi Trinh! Anh cũng oải mẹ nó rồi
Sáng úp mỳ tôm, trưa thì phang bún đậu
Chiều đến ngẩn ngơ chờ mấy thằng alo đi nhậu
Nốc thật say nhưng tuyền bia cỏ mí riệu cồn.
Ta sẽ sống cùng nhau bằng gặm nhấm mảnh tâm hồn
Chứ cần nol gì đô la hay nến hồng vang trắng
Quan trọng nhất là thấy đời mình thi thoảng lắng
Chiêu ngụm nhân trần trong nghi ngút điếu Thăng Long.
Về đi em, hãy cứ tự bằng lòng
Với tất cả những cơ hàn mà chúng mình đang sẵn có
Kệ mẹ cuộc đời đẩy đưa khi lên voi xuống chó
Nếu một ngày kia trúng Viettlot đừng đùa.
Ở bên kia dù em tiền bạc có dư thừa
Nhưng cũng chả là cái đinh gì so với hàng trăm đứa khác
Về bên anh bốn mùa cơm rau đạm bạc
Nhưng cũng chả phải đến tầm đi cạp đất mà ăn.
Về đi Trinh! Anh đang mỏi hết cả răng
Sái mẹ quai hàm vì chiều qua vừa nhai con mực
Vớ phải con làm bằng cao su mới nhục
Thực phẩm bẩn à? Anh quen bố từ lâu.
Về đi em, anh đéo gọi nữa đâu!
Nếu không về là anh điên lên chửi đấy
Đời sáu chục thôi và xuân xanh cũng vậy
Cứ ở bên này ta rau cháo nuôi nhau!

0 nhận xét:
Đăng nhận xét