ĐÁM CƯỚI
Cuối cùng thì hắn cũng lấy được vợ. Cô vợ mà hắn cưa đường trong một lần lượn phố tối thứ 7 quanh Bờ Hồ. Lúc đầu thì cả nhà hắn phản đối ghê lắm vì " con ấy là nhà buôn bán, ko môn đăng hộ đối với nhà mình", ai đời một cán bộ quân đội lão thành CM mà lại ngồi với " con buôn"?! Ko khéo lại còn " phe phẩy" buôn lậu nữa cũng nên?- Ấy là nguyên văn lời của Bà ngoại hắn nói thế trong buổi họp bàn gia đình về việc nó xin lấy vợ.
Mấy lần hắn đưa cô ấy về ra mắt gia đình thì lần nào cô ấy cũng tủi thân ra về nước mắt lưng tròng vì cảm thấy bị coi thường. Chả gì nhà cô ấy cũng mặt phố tuy chẳng phố cổ nhưng cũng đầu Ô hoành tráng. Nhà buôn bán nên dù là thời tem phiếu vẫn dùng toàn hàng chợ đen, ăn ngon mặc đẹp chứ ko như nhà hắn suốt đời áo Đại cán, xe Vĩnh Cửu. Tối thứ 7 nào hắn cũng xuống nhà nàng đưa nàng đi chơi, đi xem phim là lại phải để cái xe SG lắp ở đấy mà đi con Phượng Hoàng xích hộp hay con Mifa xanh ngọc của nàng mà đi. Phim thì toàn mua vé phe chợ đen đắt đến 3-4 lần mà vào rạp.
May nhờ có Bà cô hắn từ tận Nha Trang ra thuyết phục thì cuối cùng gia đình hắn cũng đồng ý cưới cho hắn cô vợ ấy với điều kiện cưới xong về quê mà ở ( chả bù cho bây giờ KS nhà nghỉ có mà đầy, bác sỹ bảo cưới là lại chạy xoắn đít ko thì ôi mặt gia đình cán bộ).
Đám cưới chả có xem ngày, chỉ ấn định vào một ngày chủ nhật nào đó mọi người được nghỉ làm và quan trọng là cái Hội trường cơ quan nó rảnh và mượn được. Ngày ăn hỏi, bố hắn mượn được cái xe Vonga rõ oách của cơ quan để đến nhà gái chỉ với nhõn 2 cái tráp Cau trầu và Chè mạn, mứt sen, 2 cây Điện Biên bao bạc. Cha lái xe già cứ dặn đi dặn lại nhanh nhanh kẻo xe phải nổ máy đợi, ko dám tắt máy( tắt là ko khởi động lại được- phải đẩy).
Hôm cưới, cái phông nhẽ ra là phải đôi chim Bồ câu chữ lồng tên cắt xốp nhưng thằng bạn hắn học ở Mỹ Thuật Công nghiệp cứ dứt khoát bảo: để tao! Và nó toàn giấy xé tay, hồ quấy dán lên nhìn cứ là phải nghoẹo đầu căng trán mãi mới lờ mờ hiểu ra hình chả là cái gì. Nhà hắn có giàn Akai bố hắn bê từ SG ra sau giải phóng với cặp loa San Sui đập tức ngực với mấy bài của Boney M và Abba. Ngày ấy xe đón dâu mà thuê được con Lơ bôv hay Hải Âu là oách lắm, phải cậy nhờ người quen với giấy giới thiệu vác đến Công ty xe khách mới thuê được. Thiệp mời in ra kiểu gì cũng phải có tờ pơ luya mờ mờ kẹp giữa, hai loại: Loại tiệc ngọt bánh kẹo đại trà và loại có thêm cái giấy con con mời ăn cơm, 2 giờ khác nhau. Quà mừng cưới thì chủ yếu là phích TQ, Xong nồi nhôm LX, Chậu tráng men Rạng đông, thậm chí có cả bếp dầu, Chăn Con Công xanh đỏ, chỉ có người nhà mới cho tiền.
Cô Dâu về nhà chồng với một dàn phù dâu hùng hậu 7 cô áo dài làm nhà zai cũng phải kiếm đủ 7 anh mặc củ xếch cà vạt nghênh đón. Pháo nổ tưng bừng khét lẹt, nhạc xập xình đinh tai nhức óc. Lũ thanh niên hò hét áo chim cò, quần loe tay cầm chai bia vỏ xanh Tàu hiệu Liquang ngoáy loạn cào cào.
Cỗ cưới hệt như cỗ Tết, cũng thịt gà măng bóng, nộm đủ cả nhưng chỉ là chục mâm họ hàng thân thiết trong nhà chứ ko như bây giờ cả trăm mâm. Bố mẹ có quà cho con thì cũng là dấm dúi chỉ vàng chứ ko có đoạn kiềng đeo cổ, vòng tay như bây giờ. Cô dâu về nhà là mang theo tiêu chuẩn tem phiếu về nhà chồng như đồng tiền nó liền khúc ruột vậy.
Vợ chồng hắn cưới xong về quê ở, mãi tận Ngã Tư Sở. Đất rộng 1 sào, nhà 5 gian mênh mông bể sở, vợ chồng nuôi lợn, nuôi gà lần hồi rồi cũng khá dần lên. Làng lên phường, đất có giá, nhà hắn bây giờ thành địa chủ xây như biệt phủ giữa phố.
Chả môn đăng hộ đối gì, giờ nhớ lại cái đám cưới ngày ấy hắn vẫn còn rùng mình! May mà hắn sớm tự chuyển biến và tự chuyển hóa từ ngày ấy.
Nguồn: Tuan Anh Nguyen.

0 nhận xét:
Đăng nhận xét