Ngã tư dừng đèn đỏ.
Lần thứ nhất, hắn chìa mũ xin, tôi lắc đầu. Hắn có vẻ hơi cau có bỏ đi. Chân khòng khoèo, lẩy bẩy.
Lần hai, hắn chìa mũ, tôi lắc đầu cười. Hắn không khó chịu nữa, cười vui vẻ bỏ đi. Nụ cười không phải của người khắc khổ.
Lần ba, là ở đầu ngõ cạnh hàng cơm bụi. Chân vẫn khòng khoèo và rung bần bật. Hắn xúc hộp cơm bụi nhai ngon lành.
Tôi hỏi, ông què thật à? Tôi thoáng thấy ông có hình xăm hổ ở ngực, tưởng ông giả vờ. Hắn vẫn cười nụ cười lần trước.
Anh em giang hồ xin của hắn đoạn gân trong một lần hắn phạm húy một anh lớn. Hắn nói thực ra có chiến tích thì anh em càng nể, còn hoạt động tốt. Nhưng thôi "Thà ăn mày còn hơn ăn cướp".
Hờ hờ.
Ông này chắc mê kịch Goài Linh.

0 nhận xét:
Đăng nhận xét